Giản Ương không ngờ mới đến ngày thứ hai đã gặp được luật sư của Chu Ôn Dục.
Đó là một phụ nữ da trắng tóc vàng, đeo kính mắt, thoạt nhìn đã toát lên phong thái của tầng lớp tinh anh. Cô ấy tự giới thiệu mình là luật sư riêng của Chu Ôn Dục.
Luật sư riêng của Chu Ôn Dục... Nghe danh xưng này, Giản Ương nhất thời muốn bật cười.
Làm luật sư cho anh chắc hẳn cũng mệt mỏi lắm.
Luật sư Tái Duy đưa cho cô một tập văn kiện dày cộp, nói rằng đây là văn bản chuyển nhượng tài sản cá nhân mà Chu Ôn Dục dành cho cô.
Trong văn bản liệt kê chi chít các loại bất động sản, cổ phiếu, tiền mặt và vô số các sản phẩm đầu tư tài chính của anh.
Không chỉ là những dòng chữ trên giấy tờ, phía sau còn kèm theo rất nhiều văn bản chuyển nhượng bất động sản cụ thể.
"Giản tiểu thư, tất cả những thứ này đều là do Chu tiên sinh tự nguyện trao tặng, cô chỉ cần ký tên là sẽ có hiệu lực ngay lập tức."
"Khác với hệ thống pháp luật ở đại lục, bản hợp đồng này được soạn thảo hoàn toàn phù hợp với luật pháp bang, đảm bảo rằng sau này dù cô và Chu tiên sinh có xảy ra tranh chấp về tài sản, anh ấy cũng không thể đòi lại được."
"Nếu cô không yên tâm, có thể tìm luật sư khác xem xét kỹ lưỡng hơn. Nếu không tin tưởng luật sư Mỹ, cô cũng có thể tìm luật sư ở đại lục am hiểu luật pháp California để tham khảo."
Giản Ương nhìn tập tài liệu dày cộp trước mặt. Mặc dù là tiếng Anh nhưng bên dưới đã được dịch toàn bộ sang tiếng Trung.
Cô kinh ngạc đến mức không thốt nên lời, lật từng trang giấy trong sự bàng hoàng.
Thảo nào Chu Ôn Dục nói anh không có hứng thú với tiền. Danh sách tài sản được liệt kê trong hợp đồng là một con số thiên văn mà nếu không tận mắt nhìn thấy, cả đời này Giản Ương cũng không dám tưởng tượng ra.
Anh chẳng cần làm gì cả, ngày ngày nằm chơi tiêu tiền cũng không thể nào tiêu hết được phần lãi suất sinh ra mỗi ngày.
Chu Ôn Dục cứ thế giao hết tài sản cho cô...
Anh dám cho nhưng cô nào dám nhận. Cô đâu hiểu gì về quản lý tài chính, lỡ làm ăn thua lỗ thì tiền chỉ có càng giữ càng ít đi thôi.
Cô chợt nhớ đến bản hợp đồng anh xem trên máy bay hôm qua, chắc là cái này nhỉ?
Giản Ương im lặng một lát rồi nói:
"Cứ để đó đã, tôi muốn nói chuyện với anh ấy trước."
Sáng nay Chu Ôn Dục đã ra ngoài từ rất sớm.
Tối qua bị anh giày vò quá lâu nên Giản Ương không dậy nổi, lúc anh đi cô vẫn còn đang ngủ say.
Trước khi đi, Chu Ôn Dục còn dính lấy cô, thì thầm bên tai báo cáo lịch trình hôm nay.
Giản Ương mơ màng nghe loáng thoáng được vài câu.
Hình như là anh muốn đi tìm Kelyman để nhờ một việc gì đó.
Chu Ôn Dục còn liên tục cam đoan anh nhất định sẽ không đụng vào mấy thứ bẩn thỉu, thậm chí nhìn cũng không thèm nhìn, lúc về sẽ sạch sẽ tinh tươm, thơm tho như mọi khi.
Giản Ương bị anh làm phiền đến mức không nghe rõ anh nói gì, chỉ giục anh mau im miệng để cô ngủ.
"Được rồi bà xã."
Chu Ôn Dục sán lại hôn cô một cái,
"Anh sẽ về sớm thôi."
Đợi anh đi rồi, Giản Ương mới có thể ngủ một giấc trọn vẹn.
Đến khi tỉnh dậy và tỉnh táo lại, cô mới lờ mờ nhớ ra Chu Ôn Dục bảo anh đi làm gì ấy nhỉ?
Giản Ương cố gắng lục lại trí nhớ, nhớ ra anh nói lấp lửng
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền