Giản Ương không rõ bà nội đang nghĩ gì khi phải đối mặt trực tiếp với Liik. Liệu bà có giống cô của hai năm về trước, cảm thấy mình bị vẻ ngoài ngoan ngoãn, đáng thương của chàng trai ngoại quốc này đánh lừa hay không.
Dù chuyện mẹ mất sớm, cha lấy vợ khác là sự thật đau lòng, nhưng việc sở hữu trang viên rộng lớn, nuôi cả sư tử và tiền tiêu ba đời không hết cũng là sự thật. So với những người phụ nữ số khổ như hai bà cháu, cuộc sống này thoải mái hơn quá nhiều.
Liik lúc này vẫn đang cố tỏ ra ngây thơ, chân thành vô hại. Nó nghiêng cái đầu to bự, nhìn chằm chằm vào bà cụ. Thấy không được phản hồi, nó lại khẽ gầm gừ "hừ hừ" hai tiếng như để chào hỏi.
Chu Ôn Dục đứng bên cạnh nhiệt tình đề nghị:
"Bà nội, bà có thể lại gần xem Liik kỹ hơn đấy ạ."
Nói rồi anh kéo khóa áo lên, hào hứng muốn dắt nó qua,
"Liik rất nghe lời và ôn hòa. Ngày mai nó còn phụ trách đưa nhẫn cho con và Ương Ương nữa đấy."
Bà cụ sợ đến mức hai chân run lẩy bẩy, vội xua tay lia lịa giữa không trung:
"Không, không được đâu, để lần sau đi."
Giản Ương thấy bà tạm thời chưa đến mức sợ tái mặt hay tim đập nhanh thì thầm thở phào, thầm nghĩ tố chất tâm lý của bà cụ cũng khá vững. Cô đưa mắt ra hiệu cho Chu Ôn Dục biết điểm dừng, Liik quá hiếu động, lỡ may kích động một chút có khi lại làm bà cụ bị thương.
Không cần vội, sau hôn lễ cô sẽ giữ bà nội ở lại thêm một thời gian, biết đâu lúc đó mọi người có thể chung sống hòa hợp.
Lúc này Giản Ương chưa biết rằng, ấn tượng rập khuôn của bà nội về nước Mỹ lại càng sâu sắc thêm. Sau này khi trở về, bà cụ lại cùng dì Lâm tuyên truyền khắp huyện:
"Nước Mỹ thực sự quá nguy hiểm! Cầm súng thì không nói làm gì, đằng này họ còn nuôi cả hổ cả sư tử, sểnh ra là ăn thịt người như chơi!"
Ngày hôm sau, Chu Ôn Dục đích thân lái xe đưa bà nội đi dạo bãi biển, chạy dọc theo con đường số 1 nổi tiếng để ngắm biển và bình minh.
Từ nhỏ Giản Ương đã muốn đưa bà đi ngắm biển, chỉ không ngờ rằng tâm nguyện ấy lại được thực hiện ở bờ Tây xa xôi thế này. Ngồi trên xe, Giản Ương nhìn bà nội không ngừng tò mò ngó ra ngoài cửa sổ, ngắm nhìn đường bờ biển trải dài vô tận và khung cảnh trời biển rộng lớn hòa làm một.
Chu Ôn Dục vừa lái xe vừa nói:
"Bà nội, đợi sau hôn lễ, con và Ương Ương sẽ đưa bà đi ngồi trực thăng, đi du thuyền giống như trong mấy phim ngắn bà hay xem ấy... Đẹp lắm bà ạ, vui gấp trăm lần xem trên điện thoại, bà nhất định không được bỏ lỡ nhé."
"Máy bay như trong phim á? Còn cả du thuyền nữa?"
Bà cụ trợn tròn mắt thảng thốt.
"Trong phim toàn là giả, là kỹ xảo thôi."
Chu Ôn Dục đắc ý nói,
"Cái con đưa bà đi ngồi là đồ thật 100%."
"Máy bay lớn, du thuyền lớn, bà mà quay video đăng lên mạng thì chắc chắn sẽ được rất nhiều like, ai cũng phải ghen tị với bà cho xem."
Giản Ương nhìn thấy trong mắt bà nội ánh lên niềm mong chờ lấp lánh, hệt như một đứa trẻ háo hức chờ được đi chơi xuân.
Chu Ôn Dục còn bật nhạc trong xe, là bài hát chủ đề của bộ phim tiên hiệp mà bà nội thích xem gần đây. Bà vừa nghe đã nhận ra ngay, ngồi ghế sau khẽ ngân nga theo điệu nhạc, đôi mắt vẫn lưu luyến ngắm nhìn cảnh sắc lướt qua ngoài
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền