ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 88: : Chuyện Cũ

Hiện tại các nàng đang đi tới bờ sông, dường như nơi này có thể thông nới sông nguồn.

“Làm sao Nguyệt tỷ lại xác định đầu nguồn sông là trung tâm cơ duyên vậy?”

Thu Thiên nhìn về phía đầu nguồn sông rồi hỏi.

“Đại Địa Thần Khuyển nói cho ta biết, ta cho nó tín vật hiện ra cha ta. Nó nói bên kia núi tốt hơn nhưng gian lận quá rõ ràng nên không ổn. Bèn tới nơi này, không ai tranh cũng tốt mà.”

Chu Ngưng Nguyệt nghĩ chuyện lúc trước lại cảm thấy kỳ lạ:

“Thực ra ta cảm thấy Đại Địa Thần Khuyển này không giống lắm. Cha ta nói lần này ra ngoài chính là chó non còn chưa nhận chủ, xác suất lớn sẽ muốn nhận ta làm chủ. Nhưng ta thấy nó không có ý định như vậy. Mặc dù ta cũng không muốn nhận nó.”

“Có thể nó thấy Nguyệt tỷ còn nhỏ, không phù hợp với thẩm mỹ của nó.”

Thu Thiển nhét một cây kẹo que vào miệng.

Hai người tiếp tục đi về phía trước.

“Nguyệt tỷ cảm thấy cơ duyên lần này sẽ là cái gì?”

Thu Thiển hỏi.

“Không biết.”

Chu Ngưng Nguyệt lấy nho xanh trong balo nhỏ của nàng ra, ăn có hai quả nàng còn ghét bỏ nói:

“Là ai bán vậy? Có hơi chua.”

Nói xong lại ăn tiếp.

Thu Thiển vốn muốn định mở miệng trả lời, chỉ là có một con yêu thú na ná con giun đột nhiên chui ra từ mặt đất, muốn tấn công các nàng.

Thấy thế, nàng vươn tay ra, mạng che mặt màu đen xuất hiện trên tay nàng, sau đó mạng che mặt hoá thành từng lưỡi dao bén mạnh mẽ bắn vọt qua.

Mỗi một lưỡi dao đều có một độ cong riêng biệt.

Roẹt!

Lưỡi dao xẹt qua con giun, cứa lên mặt đất, để lại từng chuỗi dấu vết.

Con yêu thú na ná con giun lập tức bị tan rã.

Chu Ngưng Nguyệt nhìn về phía trước, hơi cau mày.

“Nguyệt tỷ?”

Thu Thiển thấy Chu Ngưng Nguyệt ngây người thì có chút hiếu kỳ hỏi.

Lúc này Chu Ngưng Nguyệt mới đi tới từng chuỗi vết đao vừa cứa qua kia, ngồi xuống xem xét:

“Hoa văn này trông có hơi quen mắt, có phải trước kia ta đã từng thấy qua hay không?”

“Chắc là không, ta rất ít khi xuất đao.”

Thu Thiển ngồi xuống, bắt đầu thu lưỡi đao về.

Những thứ này là một bộ phận của mạng che mặt.

Là pháp bảo của nàng.

“Nếu thứ này xẹt qua cánh tay, liệu có để lại hoa văn hay không?”

Chu Ngưng Nguyệt rút một thanh Hồ Điệp Phi Đao, khua khua trên tay.

“Có thể, Nguyệt tỷ có muốn thử chút không?”

Thu Thiển liếc qua Chu Ngưng Nguyệt rồi thành khẩn nói.

“Đương nhiên….”

Chu Ngưng Nguyệt đứng lên nói.

“Không thể thử.”

“Đúng rồi.”

Ném trả lại thanh đao cho Thu Thiển, Chu Ngưng Nguyệt lại mở miệng nói:

“Lần trước ngươi đến nhà ta, trên mặt bị thương rồi nói là bị đánh, chuyện xảy ra từ khi nào vậy?”

Nhắc tới việc này, trong mắt Thu Thiển hiện lên vẻ tức giận:

“Đợi ta tăng cấp, chắc chắn sẽ tìm lại thể diện. Nhưng đối phương là đàn ông, ta lại không muốn có qua lại, nếu là phụ nữ thì tốt rồi. Kể cả mấy năm nay không có cách nào, nhưng qua mấy năm nữa ta cũng sẽ khiến hắn hối hận.”

Qua lại quá nhiều với đàn ông, không tốt chút nào. Không thích hợp với nàng.

“Ừm, ngươi cố gắng lên, không chừng có cơ hội. Nói rõ xem là chuyện gì. Lần trước ngươi nói qua loa quá.”

Chu Ngưng Nguyệt cất nho xanh đi, đổi thành dưa hấu.

Nàng còn đặc biệt cho thêm đá.

“Nguyệt tỷ, ngươi mua dưa hấu lúc nào vậy?”

Thu Thiển nhìn Nguyệt tỷ ăn dưa hấu có chút tò mò. Trong nhà cũng không mua dưa hấu.

“Buổi sáng lúc đi

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip