Chương 58 - Lục U U
Học vấn không phải dựa vào tuổi tác, nếu không có lòng cầu học với trẻ nhỏ, thì lấy đâu ra thành ý truyền dạy cho thiên hạ?
Tiết học thứ hai buổi sáng, là khoa cử kinh nghĩa.
Đối với người đọc sách của thế giới này mà nói, đây mới là học vấn quan trọng chân chính.
Nhưng đối với học sinh của Tri Hành học đường mà nói, đây chỉ là một phần rất nhỏ trong tất cả môn học của bọn họ.
Bởi vì kinh nghĩa mà người đọc sách thế giới này học, tuy rằng đại thể giống với Chí Thánh Nho Học.
Nhưng nhìn thế nào cũng giống như là học sơ sài, nội dung cả chiều sâu lẫn bề rộng đều rõ ràng không đủ.
Nếu không phải vì khoa cử, Hứa Tri Hành thậm chí cũng không muốn cho học sinh học những thứ này.
Bất quá có nền tảng Chí Thánh Nho Học, đối với những kinh nghĩa này học sinh Tri Hành học đường học tập quả thực dễ như trở bàn tay.
Cũng giống như là học sinh đã học cộng trừ nhân chia hàng trăm hàng ngàn con số đi làm bài tập số có một chữ số, thậm chí có thể không cần thầy dạy cũng hiểu.
Cho nên ở Tri Hành học đường, khoa cử kinh nghĩa chỉ là một phần rất nhỏ trong học nghiệp mà thôi.
Nhưng mà chỉ cần một phần rất nhỏ này, cũng đã khiến cho hai vị tiên sinh kia phải thán phục.
Trên lớp, những câu hỏi đáp giữa Hứa Tri Hành cùng với đám học sinh, đối với bọn họ mà nói quả thực giống như một buổi luận đạo.
Rất nhiều học vấn mà ngay cả bọn họ cũng đều mơ hồ không rõ, vậy mà từ trong miệng những đứa trẻ này lại có thể nói rõ ràng rành mạch như thế.
Giờ khắc này, bọn họ thậm chí cảm thấy chính mình mới là học sinh, mà những đứa trẻ kia mới là thầy.
Hai người này rốt cuộc cũng đã hiểu, tại sao Hứa Tri Hành lại muốn bọn họ cùng đi học.
Không phải là xem thường người khác, mà là so với đám trẻ của Tri Hành học đường, bọn họ... quá yếu.
Hai vị tiên sinh sau một ngày học tập, đã không còn chút kiêu ngạo nào nữa.
Buổi sáng còn đỡ, bài vở vẫn nằm trong tầm hiểu biết. Đến buổi chiều, khi Hứa Tri Hành giảng giải Chu Dịch, hai người họ hoàn toàn như lạc vào mây mù, chẳng hiểu gì cả.
Họ nghe ra được đó đều là học vấn uyên thâm chí cao, nhưng khổ nỗi không có chút kiến thức nền tảng nào, đừng nói là hiểu, thậm chí còn không biết Hứa Tri Hành đang giảng giải điều gì.
Tan học, hai người cũng không còn giữ thể diện nữa, tìm đến Vũ Văn Thanh để thỉnh giáo. Mãi đến khi trời tối, Triệu Trân đến gọi ăn cơm, hai người mới lưu luyến rời đi.
Từ đó về sau, trong sân viện của Tri Hành học đường, lại có thêm hai vị đại học sinh có tuổi tác đủ làm cha, thậm chí là ông nội của những học trò khác.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, thoáng chốc đã đến Tết Đoan Ngọ.
Qua lễ, đám trẻ trong học đường cùng nhau lên quận thành tham gia kỳ thi phủ. Vũ Văn Thanh vì đã đạt danh hiệu Án Thủ, không cần thi phủ, chỉ chờ sang năm thi thẳng kỳ thi Hương ở Dương Châu.
Tuy nhiên, Vũ Văn Thanh vẫn cùng với các sư đệ lên quận thành, chỉ để hộ tống bọn họ được chu toàn. Hai vị tiên sinh kia cũng cùng nhau tham gia kỳ thi phủ.
Học đường lập tức trở nên vắng vẻ, chỉ còn lại Hứa Tri Hành và Triệu Trân.
Trong học đường còn có một nữ đệ tử, tên gọi ở nhà là Nhị Nha, Hứa Tri Hành đã đặt cho nàng một cái tên
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền