ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 1:

"Mọi người nhìn cho rõ, đây chính là con người Trái Đất thuần chủng duy nhất còn lại trong Đế Quốc Đông Ngung hiện nay."

Trong bảo tàng thủ đô của đế quốc, hướng dẫn viên đang giải thích cho các học sinh đến tham quan về bảo vật trấn giữ của bảo tàng.

"Thân thể của người Trái Đất cổ yếu đuối hơn chúng ta, tuổi thọ trung bình chỉ có 70 năm- bằng 1/4 của chúng ta. Hầu hết hình thái mô phỏng của họ đều là động thực vật cấp F với sức tấn công cực thấp. Còn cô gái này, Du Lộ, thuộc nhóm người Trái Đất cổ sớm nhất, thậm chí không sở hữu bất kỳ hình thái tinh thần mô phỏng nào. Cô ấy đã ngủ say từ khi Trái Đất chưa nổ tung và loài người vẫn còn sống trên đó."

"Vậy chẳng phải cô ấy còn yếu hơn cả người Trái Đất bình thường sao?" Một cô bé tò mò hỏi.

"Đúng vậy, nếu chỉ xét về thể chất, có lẽ mười cô ấy cũng không đánh lại được em." Hướng dẫn viên trả lời.

Mọi người xôn xao.

Họ chỉ là học sinh lớp bảy, nhưng người Trái Đất cổ lại yếu như thế sao?

Nghe câu trả lời của hướng dẫn viên, một học sinh khác tò mò hỏi: "Nhưng bây giờ trong đế quốc có rất nhiều người Trái Đất cực kỳ mạnh mẽ mà?"

"Hồi xưa loài người yếu như vậy, làm sao có thể đánh bại Trùng tộc?" Một học sinh khác tiếp tục hỏi.

"Sự đoàn kết, lòng dũng cảm và niềm tin." Hướng dẫn viên nghiêm túc trả lời: "Vào thời điểm đó, sức chiến đấu cá nhân của người Trái Đất rất kém, chỉ có hợp tác mới có thể giành chiến thắng."

Trùng tộc là loài sinh vật phi trí tuệ phổ biến trong vũ trụ, do Nữ hoàng Trùng tộc ở đỉnh kim tự tháp kiểm soát.

Loài sinh vật này khác với Tinh Thú tương đối thân thiện, chúng có bản năng sinh tồn và sinh sản rất mạnh mẽ, sức mạnh lớn và hoạt động theo đàn, coi sinh vật có trí tuệ là thức ăn và chiếm đóng hành tinh để làm tổ. Chúng là kẻ thù truyền kiếp của sinh vật có trí tuệ qua hàng triệu năm, và cho đến bây giờ, Trùng tộc vẫn chưa bị tiêu diệt hoàn toàn.

Trong mắt Trùng tộc, con người Trái Đất giống như những món ăn nhẹ ngon lành và không gây nguy hiểm.

Nhưng trong cuộc chiến vượt thời đại cách đây 8000 năm, dù ở thế yếu về nhân lực, công nghệ và cả khả năng mô phỏng, con người Trái Đất vẫn kiên cường chống đỡ suốt 500 năm và giành chiến thắng, thậm chí còn khiến Nữ hoàng Trùng tộc bị thương nặng, rơi vào trạng thái ngủ đông, dùng chính thực lực của mình mở ra một con đường máu trong Liên minh vũ trụ.

Hướng dẫn viên vừa nói vừa quay lưng lại với Quốc bảo, những học sinh tiến lên một bước, tò mò quan sát người Trái Đất cổ đang ngủ say trong môi trường mô phỏng.

*quốc bảo: Bảo vật của quốc gia.

Đây là môi trường mô phỏng phù hợp nhất với người Trái Đất cổ do chính phủ tạo ra, và cô gái nhỏ nhắn với mái tóc trắng dài đang nhắm mắt, lơ lửng trong buồng mô phỏng.

Cô trông có vẻ còn rất trẻ, vóc dáng nhỏ nhắn hơn hẳn lũ trẻ đang vây quanh ngắm nhìn. Ngũ quan tinh xảo xinh đẹp, làn da trắng như tuyết, cổ tay và bắp chân lộ ra ngoài đều mảnh mai, như thể chỉ cần khẽ chạm là sẽ gãy, mong manh như một đoá hoa yếu ớt. Hoàn toàn khớp với định kiến phổ biến của mọi người về người Trái Đất cổ.

Nhìn cô ấy thật sự rất yếu.

Họ khó có thể tưởng tượng rằng người Trái Đất cổ yếu đuối như vậy làm sao có thể đánh bại Trùng tộc đáng sợ kia.

Học sinh vừa nãy đặt câu hỏi tiến lại gần, muốn quan sát kỹ hơn cô gái Trái Đất xinh đẹp này. Nhưng khi cô bé đến gần và nhìn kỹ khuôn mặt của cô gái, cô bé phát hiện thấy đôi lông mày của cô ấy dường như hơi nhíu lại.

Ảo giác?

Học sinh sững lại, quay sang hỏi hướng dẫn viên: "Vậy... cô ấy còn sống không?"

"Sống." Hướng dẫn viên trả lời.

"Ể???" Tất cả học sinh chăm chú lắng nghe giải thích đều đồng loạt kêu lên: "Nhưng cô ấy đã ngủ suốt hàng vạn năm rồi, sao có thể tỉnh dậy được?"

"Lý thuyết thì có thể, tế bào của cô ấy vẫn liên tục tái tạo, mái tóc trắng chính là minh chứng rõ ràng nhất. Nhưng cô ấy chưa từng có dấu hiệu tỉnh dậy. Trước đây cũng có người thử đánh thức Du Lộ, nhưng chưa bao giờ thành công. Các chuyên gia và học giả cho rằng cô ấy sẽ không tỉnh dậy nữa, sẽ mãi duy trì ở trạng thái thực vật."

*học giả: người chuyên làm công tác nghiên cứu và có tri thức khoa học sâu rộng.

"Trạng thái thực vật? Vậy cô ấy có thể nghe thấy chúng ta nói chuyện không?" Cô bé vừa phát hiện mí mắt Du Lộ động đậy lại hỏi.

"Chuyện này không rõ, nhưng có lẽ là không nghe thấy." Hướng dẫn viên còn chiếu cho học sinh xem bộ phim tài liệu khoa học chính thức, thu hút sự chú ý của các em.

"Chúng tôi đã từng kiểm tra sóng não của cô ấy, cô ấy không phản ứng với bài kiểm tra, chỉ giữ trạng thái 'sống' về mặt sinh học. Mỗi năm chúng tôi đều kiểm tra cô ấy, nhưng kết quả luôn như nhau..."

Không, tôi nghe thấy!

Du Lộ phản bác lại lời của hướng dẫn viên trong lòng.

Chỉ nửa tiếng trước, cô vừa phá vỡ hư không để đến đây, hoàn toàn không hiểu mình đang ở đâu, thậm chí không thể kiểm soát cơ thể mình, chỉ có thể dựa vào thính giác để phán đoán tình hình hiện tại.

*Hư không được hiểu là không gian.

Ngôn ngữ mà những người này đang dùng rất kỳ lạ, không phải tiếng Long Hạ, cũng không giống tiếng địa phương, càng không phải ngôn ngữ của bất kỳ quốc gia nào trên thế giới. Nhưng điều kỳ lạ là cô lại hiểu được.

Chính vì có thể hiểu, cô mới nghe được cuộc trò chuyện giữa hướng dẫn viên và các học sinh, hiểu rõ tình cảnh hiện tại của mình.

Du Lộ lập tức cảm thấy rối loạn.

Mình phá vỡ hư không, 'phi thăng' lên thời đại vũ trụ rồi!!! Hơn nữa còn là người Trái Đất thuần chủng cuối cùng, thậm chí bị đưa vào bảo tàng như một quốc bảo để trưng bày.

Phi thăng thì cũng được thôi... nhưng lần sau cái kiểu phi thăng không theo lẽ thường thế này, làm ơn đừng lôi tôi theo nữa.

Du Lộ là một tu sĩ.

Điều khác biệt là cô không tu tiên ở thời cổ đại, mà tu tiên trong xã hội hiện đại thế kỷ 23.

Thế kỷ 21, Trái Đất đột nhiên khôi phục linh khí, một phần vạn dân số mới có cơ hội bước chân vào con đường tu luyện—và Du Lộ chính là một trong số ít ỏi những người may mắn đó.

Quan trọng hơn, cô đã đi đến tận cùng con đường ấy, trở thành tu sĩ đầu tiên trên Trái Đất phi thăng thành công.

Nhưng ai ngờ được rằng việc tu tiên ở hiện đại lại là phi thăng đến tương lai?

Du Lộ vừa nghe hướng dẫn viên giải thích, vừa dùng thần thức kiểm tra tình trạng cơ thể mình.

*thần thức: là năng lực tinh thần hoặc ý thức của người tu luyện.

Cô rõ ràng cảm nhận được cơ thể mình không nghe lời, giống như một cỗ máy lâu ngày không sử dụng đã bị rỉ sét, dù cố gắng hết sức cũng chỉ có thể hơi di chuyển nhãn cầu. Linh lực thì y như mặt hồ chết, không chút gợn sóng, chẳng thể vận hành nổi. Chỉ có thần thức, vốn đã mạnh gấp trăm lần sau khi trải qua 81 lần sét đánh trong Độ kiếp, vẫn có thể sử dụng bình thường.

*Độ Kiếp là vượt qua một lần kiếp số của mình.