Chương 105:
Không ngờ mấy hôm nay Du Lộ lại bắt đầu nhận giao đồ ăn, họ lập tức đặt ngay một bữa đại tiệc. Điều duy nhất khiến họ buồn là căn tin đóng cửa buổi tối, Du Lộ lại bận rộn suốt mấy hôm nay, không kịp làm món mới, cũng không nhận giao hàng, nửa đêm đánh bài chỉ có nước và thịt nướng thật chán ngắt!
Du Lộ liên tục nhận được thông báo đơn hàng, mở ra xem thì toàn từ ký túc xá năm tư. Có lẽ mấy người Tô Triệt Bình ăn uống làm ồn khiến người khác thức giấc nên mới tập trung đặt hàng thế. Giờ Du Lộ nấu ăn đều làm phần lớn rồi chia ra, có bao nhiêu hàng thì bán bấy nhiêu, giờ chỉ cần sắp xếp chút là có thể xuất phát.
Du Lộ đứng thăng bằng trên thanh kiếm laser, tay xách những túi đồ lớn, mùi hương thơm phức vẫn còn lưu lại trong không khí khi cô mở cửa sổ. Cô xách đơn hàng lao vút đi như gió, rồi dừng lại trước cửa sổ tầng bảy của ký túc xá năm tư.
"Cốc cốc cốc"
- tiếng gõ cửa sổ vang lên. Phải mất mười mấy giây sau mới có người mở cửa, một nam sinh thò đầu ra hỏi:
"Cuối cùng cũng đến rồi! Chúng tôi sắp chết đói mất thôi!"
"Tô Triệt Bình lớp Chiến đấu C năm tư đúng không? Bốn trà sữa trân châu khoai môn, bốn bánh bột kẹp thập cẩm thêm cay thêm mặn không hành, bốn đùi gà chiên, hai miến mực xào cay, hai sườn kho tàu và bốn hộp bánh bông lan cổ điển phải không?"
"Đúng vậy đúng vậy."
Tô Triệt Bình đưa cho Du Lộ mười viên tro tinh đặc cấp:
"Du Lộ, em có muốn vào đánh vài ván với bọn tôi không? Vừa đánh bài vừa đói bụng quá."
"Mạt chược ấy... Nhưng làm hơi mất công, để khi khác nói sau nhé, tôi còn phải giao đơn khác."
"Được rồi, nhớ lúc rảnh nhất định phải chỉ bọn tôi chơi nhé!"
Tô Triệt Bình vẫn đầy mong đợi nhìn theo Du Lộ.
Thấy Du Lộ bay đi, Tô Triệt Bình hớn hở mang đồ ăn vào phòng.
Trong phòng, ba người còn lại đồng loạt che những thứ trên bàn trà sau lưng, hành động chẳng khác nào giấu đầu hở đuôi.
Ăn đêm có thể giải thích do huấn luyện vất vả, nhưng nửa đêm đánh bài thì giải thích thế nào? Do mệt nên thư giãn tinh thần sao?
Người trong phòng mở cửa nhưng không ngờ lại là huấn luyện viên Cola.
Huấn luyện viên Cola giận dữ đi đến cửa phòng tầng bảy rồi gõ cửa. "Ai đấy?" Cách lớp cửa, giọng thầy không được rõ ràng lắm.
Anh ta theo phản xạ định đóng cửa, nhưng thầy ấy sao để lỡ mất cơ hội này, lập tức đưa tay chặn cửa lại. Người trong phòng còn chưa kịp phản ứng nhưng dù có phản ứng cũng không kịp giấu diếm. Bởi mùi đồ ăn thế nào cũng không thể che giấu được.
"Thế các em nửa đêm không ngủ, ở đây chơi bài Tây??"
Chơi vài ván thì được chứ đây là nửa đêm!
"Cái này... bọn em huấn luyện đến mười một giờ tối nên thật sự đói bụng mới đặt chút đồ ăn..."
Một học sinh giải thích một cách thận trọng. Tóm lại là không giải thích vì sao nửa đêm còn chơi Tây không chịu ngủ.
"Đánh bài gì thế?"
"Bài Tây ấy, bốn người chơi tiến lên miền Nam hơi phiền phức."
"Tiến lên thường cho ba người chơi, bốn người có trò hay hơn nhiều."
"Trò gì hay vậy?"
Chàng trai mắt sáng rỡ.
Gần đây thầy cũng chơi bài nên rất quen thuộc với hình dáng những lá bài Tây đó.
Vừa nhìn đã thấy huấn luyện viên Cola trong phòng bên cạnh cùng cả bàn đồ ăn ngon lành. Chết tiệt!!! Du Lộ mở dịch vụ giao đồ ăn rồi sao??? Không đúng, sao huấn luyện
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền