Chương 22:
Trước kia cô từng thu phục đan hỏa, chỉ là thiên phú luyện khí của bản thân khá bình thường, có thể trở thành đệ nhất luyện khí đại sư hoàn toàn dựa vào tu vi, chính cô nói ra cũng thấy không tự tin.
Nhưng đây là Tử Vi Thiên Hỏa mà!
Đây chính là một trong Thập Đại Chân Hỏa huyền thoại!
Du Lộ vô cùng muốn lấy lại chân hỏa để ngắm nghía, nhưng bệnh viện rõ ràng không phải không gian riêng tư, bên ngoài lại có y tá canh giữ nên cô đành kìm nén sự hào hứng trong lòng rồi vào phòng tắm tắm rửa.
Đến khi trời hừng sáng cô mới chìm vào giấc ngủ.
Thế nhưng tại vùng ngoại vi nhất của hệ sao Belta nơi Du Lộ ở, bảy hành tinh không đáng chú ý bắt đầu chuyển động chậm rãi.
Do hôm trước tập luyện quá thoải mái, cô vô tình ngủ đến hơn chín giờ sáng.
Lúc bảy giờ Viện trưởng Hoắc Tư từng đến, nhưng nghĩ tới việc tối qua Du Lộ tự tập thêm nên không đánh thức cô, mà chờ cô tự nhiên tỉnh dậy rồi mới đưa cô đến trường.
Trên đường tới trường, Du Lộ luôn đợi Viện trưởng Hoắc Tư và cô giáo Nina hỏi mình tại sao có thể ngự kiếm phi hành, thậm chí đã nghĩ sẵn cách giải thích.
Thế nhưng cô chờ cả buổi sáng lẫn suốt đường đi, hai người họ lại không hề hỏi bất cứ điều gì liên quan đến ngự kiếm phi hành, khiến Du Lộ lại càng thấp thỏm lo âu.
Chẳng lẽ họ đang giấu kế lớn?
Phản ứng của Du Lộ vô tình khớp với suy đoán của Viện trưởng Hoắc Tư hôm qua.
Hai người nhìn nhau, ánh mắt càng thêm kiên định.
Quả nhiên vẫn cứ thuận theo tự nhiên, xem mọi hành vi của Du Lộ đều là hợp lý, không cần truy hỏi tận gốc, không để Du Lộ cảm thấy mình là kẻ dị biệt.
Nghĩ tới đó, Nina khẽ ho: "Lộ Lộ, đến trường rồi thì cứ như ở trường cũ của em, muốn làm gì thì làm."
Du Lộ ngập tràn dấu chấm hỏi. Cô có cảm giác hình như họ đã đạt được thỏa thuận gì đó mà mình không hề hay biết.
Du Lộ lại được đưa về ký túc xá.
Lúc này trong phòng không có ai, khi đứng ở phòng khách của căn hộ, cô nhìn thấy hai chậu hoa đã được đổ đất từ trước ở ban công. Cô bước tới ôm chậu hoa rồi bắt đầu xới đất.
"Em làm gì với mấy cái chậu hoa đó? Trồng hoa à?" Nina hỏi.
"Không, em trồng chút hành các thứ."
Du Lộ lấy ra túi hạt giống Viện trưởng Hoắc Tư tặng, rắc ít hạt giống hành và ớt vào chậu rồi lại tưới chút nước. Hoàn thành tất cả, cô đặt lại chậu hoa trên ban công với cách làm đơn giản không thể đơn giản hơn.
Nina ngập tràn dấu chấm hỏi. Cô ấy từng thấy người ở hành tinh chăn nuôi trồng rau, nhân viên ở đó mỗi bước đều vô cùng cẩn thận.
Những loại rau đó mềm yếu và kén chọn, nhiệt độ độ ẩm chỉ cần không phù hợp là héo úa ngay. Cách trồng không cầu kỳ như của Du Lộ tuyệt đối không thể sống được.
Nhưng Du Lộ muốn vậy thì cứ trồng đi, không được thì hỏi đồng nghiệp ở hành tinh chăn nuôi xin ít rau đã trưởng thành, ít nhất thì đừng bắt đầu từ hạt giống.
Nina còn phải lên lớp, sau khi đưa Du Lộ về ký túc xá dặn dò vài câu rồi rời đi.
Buổi trưa bạn cùng phòng của Du Lộ sẽ về, lúc đó cô ấy có thể dẫn Du Lộ cùng đi học.
Nina vừa đi, Du Lộ đã vội vàng trở về phòng bắt đầu đặt đồ trên mạng nội bộ của trường.
Sau khi trừ điểm, điểm đổi sẽ để robot giao trực tiếp những món đã đặt tới.
Đầu tiên đặt hai kilogram thịt Tinh Thú cấp F, sau đó đau lòng đặt thêm ít hành gừng tỏi, muối và ớt, gia vị như thì là cùng mấy đồ dùng thiết yếu. Còn các gia vị khác để sau đi, hiện tại chưa có điều kiện.
Nhân viên đổi điểm trong trường không ngờ lại nhận đơn đặt hàng vào giờ học, nhìn lại người đổi thì rõ ràng là Du Lộ.
Du Lộ không có tinh thần lực, đổi mấy thứ thịt Tinh Thú này làm gì? Hơn nữa còn không cần họ xử lý giúp, chỉ cần thịt sống.
Các giáo viên không thể hiểu nổi, nhưng sáng nay họ đã nhận được thông báo cố gắng đáp ứng mọi nhu cầu của Du Lộ. Nếu phát hiện Du Lộ làm những việc không thể lí giải thì đừng cố hiểu, đằng nào cũng có nguyên do của cô!
Lúc Du Lộ nhận được tất cả đồ đạc đã gần trưa, cô liếc nhìn thời gian rồi khẩn trương xử lý. Thịt Tinh Thú sống mùi còn tanh hơn cả khi nấu chín, Du Lộ bịt mũi, thực sự không thích mùi này.
Học sinh đổi thịt Tinh Thú thường sẽ gửi tới nhà ăn, nhà trường sẽ giúp nấu chín. Trường hợp dùng trực tiếp thịt sống như Du Lộ là thiểu số.
Có lẽ cân nhắc Du Lộ ở đây không có gì, nên số điểm đổi đã chu đáo chuẩn bị cho Du Lộ một bộ dụng cụ nấu ăn đơn giản.
Cô thuần thục cắt thịt, ướp, nêm nếm, nhìn đống thịt trước mặt lòng bỗng dâng lên xúc động.
Ban đầu cô định tìm lò nướng để nướng thịt, nhưng giờ lại đổi ý. Một ngọn lửa tím đỏ nhú lên từ tay Du Lộ, cô chuyên tâm khống chế nhiệt độ ngọn lửa, duy trì ở mức phù hợp.
Chỉnh xong nhiệt độ, Du Lộ mới dùng đũa gắp thịt, ném miếng thịt Tinh Thú đã quết dầu lên ngọn lửa, dùng linh lực khống chế miếng thịt lơ lửng giữa không trung.
Xèo!
Miếng thịt đỏ tươi khi tiếp xúc với ngọn lửa lập tức tỏa ra mùi thơm nức, chỉ là miếng đầu tiên vẫn bị cháy. Du Lộ lần đầu dùng Tử Vi Thiên Hỏa nướng thịt nên hơi lúng túng, vứt miếng thịt cháy vào thùng rác rồi đặt miếng mới lên.
Lần này hơi cháy xém nhưng đã thành công!
Du Lộ vui vẻ rắc bột thì là và ớt lên, thậm chí còn dùng linh lực lật mặt thịt. Bên ngoài ký túc xá vang lên tiếng đùa giỡn vui vẻ, hành lang cũng có tiếng người đi lại.
May mà cách âm và cách mùi của ký túc xá rất tốt, người trong phòng chỉ nghe thấy chút xíu âm thanh, còn mùi vị hoàn toàn không thoát ra ngoài.
Du Lộ không để ý tới âm thanh bên ngoài, hứng khởi nướng thịt, đĩa thịt nhanh chóng chất đầy một đĩa.
Cạch...
Cửa phòng căn hộ mở ra, một cô gái buộc tóc đuôi ngựa bước vào.
Trong khoảnh khắc cánh cửa mở rộng, mùi thịt nướng bị bí trong phòng lập tức thoát ra theo khe hở, lan tỏa vào hành lang ký túc xá, thậm chí theo lối thoát hiểm và thang máy lan lên cả tầng trên và tầng dưới.
Những ai thi đỗ vào Học viện Quân sự Đế quốc đều là con cưng của trời, mỗi người đều có giác quan cực kỳ nhạy bén.
Mùi thơm này giống như chiếc móc nhỏ khéo léo móc vào miệng của tất cả học sinh ngửi thấy. Đó là mùi vị khó có thể diễn tả, hương thịt hòa lẫn với gia vị đặc biệt hơi hăng kích thích niêm mạc mũi khiến người ta không nhịn được tiết nước bọt.
Không nghi ngờ gì, đó chắc chắn là mùi thịt.
Nhưng mùi thịt này sao hoàn toàn khác với những loại thịt họ từng ăn trước đây vậy!
Những học sinh bụng đói meo sau cả buổi sáng tập luyện lập tức dừng bước, đồng loạt ngoảnh đầu nhìn về hướng mùi thơm, thân thể không khống chế được chạy về phía nguồn phát ra mùi thơm.
Không thể nhịn được nữa!
Trong phòng thí nghiệm số 1 của ngành Cơ khí năm nhất, Hứa Khâm Xuyên đang đeo kính bảo hộ kiểm tra cơ giáp cho bạn cùng lớp bên đội Đỏ được phân từ hôm qua, bỗng nghe thấy tiếng thông báo đặc biệt từ quang não.
Du Lộ ư? Anh ta vừa thấy tin nhắn cô gửi thì thấy kỳ lạ hơn.
-