Chương 24:
Thực ra Du Lộ chẳng định chạy trốn đâu, chỉ là tiếng hét của bạn học kia đúng thật khiến người ta giật mình, giống như những người bán hàng rong không giấy phép trên phố gặp cảnh sát đô thị thì phải báo tin cho nhau. Dù biết rõ giáo viên chẳng làm gì mình nhưng cô vẫn theo phản xạ mà bỏ chạy.
Cô vừa chạy thì giáo viên lập tức đuổi theo, giáo viên càng đuổi thì Du Lộ càng chạy nhanh hơn, thành ra thầy giáo cũng vô thức rượt theo.
Học sinh đứng nhìn trố mắt, giọng Du Lộ vẫn vang vọng giữa không trung: "Ai đã trả tiền rồi thì đừng lo, lát nữa tôi sẽ mang đồ tới tận tay—"
Lũ học sinh há hốc mồm, nhìn theo bóng lưng Du Lộ rồi chân nọ đá chân kia đuổi theo, nhưng không phải để ngăn cô mà lại xếp hàng chặn trước mặt giáo viên.
Chẳng may cô bị bắt thì sau này còn đâu đồ ngon nữa! Không thể để cô bị bắt!
"Em chạy cái gì thế!" Giáo viên bị đám học sinh hiếm hoi đoàn kết vây quanh, đành bất lực nhìn bóng dáng Du Lộ càng lúc càng xa: "Tôi còn chưa nói gì mà!"
Du Lộ đột ngột dừng chân không xa đó, thập thò ngó đầu ra: "Thật ạ?"
"Thật!"
Lúc này Du Lộ mới đẩy xe hàng thong thả quay lại, vừa đi vừa liếc nhìn sắc mặt mấy vị giáo viên đang tới gần. Thấy họ thực sự không giận dữ cũng chẳng có ý định tịch thu vỉ nướng, cô mới thở phào nhẹ nhõm.
"Các em đang làm cái trò gì thế?" Giáo viên thấy Du Lộ cuối cùng đã quay lại, bực dọc nói: "Sao lại còn đánh nhau?"
"Vì không đủ ăn ạ, muốn ăn thêm một xiên nữa thì phải thắng trận mới được mua." Giang Bất Từ đứng bên giải thích: "Đây là sự tôn trọng xứng đáng!"
Giáo viên:...
Du Lộ cẩn trọng xin lỗi: "Em xin lỗi, em chỉ định tự làm chút đồ ăn thôi, không ngờ mọi người lại nhiệt tình như vậy."
Điều này đúng là thật, bởi ban đầu cô chỉ mua hai cân thịt, phần thịt sau này là do bạn cùng phòng mua hộ, không thì thực sự không đủ.
"Đúng vậy đúng vậy, là bọn em bảo Du Lộ bán, không liên quan gì đến cậu ấy!"
Học sinh lập tức hưởng ứng: "Không liên quan đến cậu ấy!"
Các giáo viên ngơ ngác.
Sao trong miệng lũ học sinh này họ lại thành kẻ bức hại chúng rồi?
"Các em—"
Du Lộ nhanh tay nhét một nắm xiên thịt vào tay giáo viên, còn nịnh nọt nở nụ cười ngọt ngào: "Thầy cô cũng thử một chút nhé?"
Giáo viên nhìn nắm xiên thịt, cảm nhận mùi hương bốc lên ngào ngạt, không kìm được mà nuốt nước bọt.
Trước đây chỉ ngửi từ xa nên sức công phá chưa lớn lắm, nhưng giờ đặt ngay dưới mũi, sức công phá lại tăng lên gấp bội.
Lời chưa kịp nói của giáo viên đến cửa miệng bỗng đổi thành: "Không được ảnh hưởng đến giờ học và huấn luyện."
Dù sao bây giờ cũng là giờ nghỉ, Du Lộ làm vậy... chắc không có vấn đề gì.
"Vâng ạ thầy! Không vấn đề gì thầy!" Du Lộ mừng rỡ hớn hở, đưa nốt mấy xiên thịt còn lại rồi mới thu dọn đồ đạc.
"Này, bạn Du." Giang Bất Từ ho khan một tiếng, ngại ngùng tiến lại gần: "Có thể... kết bạn không?"
"Được chứ." Du Lộ mở thiết bị thông minh, các bạn học khác thấy vậy lập tức xếp hàng xin kết bạn với Du Lộ, cô bèn lập một nhóm chat để mọi người tham gia.
Ở phía bên kia, các giáo viên cầm hai nắm xiên nướng đã bắt đầu ăn.
Thật thơm!
Lớp thịt ngoài cùng được nướng giòn rụm, mỡ hoàn toàn không hề ngấy như trong tưởng tượng, càng nhai càng thơm, thịt nạc cũng không hề khô, kết hợp với mỡ càng thêm hài hòa, một miếng cắn vào, nước thịt và hương vị nướng vàng bùng nổ trong khoang miệng, lớp bột bí ẩn rắc bên ngoài khiến lưỡi hơi rát nhưng càng kích thích vị giác, khiến người ta chỉ muốn ăn thêm vài miếng nữa.
Hơn nữa cùng với mùi thơm đi vào cơ thể là năng lượng đặc trưng của thịt Tinh Thú, dòng năng lượng ấm áp chảy khắp tứ chi, ấm áp dễ chịu như được nằm trong chăn vào mùa đông giá lạnh.
Đây là... thịt Tinh Thú? Chiến sĩ nào chưa từng ăn thịt Tinh Thú? Để đảm bảo năng lượng được hấp thụ hoàn hảo, mọi người đã quen ăn thịt Tinh Thú nguyên chất, nhiều lắm là nướng sơ, nhưng cùng là nướng, tại sao... đồ Du Lộ làm lại ngon đến thế?
Họ nhìn về phía Du Lộ, thấy cô đã thu dọn xong đồ đạc, đang nói gì đó với các bạn học, còn phát ra những mẩu giấy nhỏ, những người nhận được mẩu giấy đều vui mừng lộ rõ, cẩn thận cất vào nút không gian.
Các giáo viên không suy nghĩ nhiều, đang phòng bị đồng nghiệp tranh đồ ăn thì bỗng nghe thấy tiếng còi quen thuộc từ loa phóng thanh.
Đã đến giờ học buổi chiều rồi!
Mọi người bao gồm cả giáo viên đều giật mình, lập tức ba chân bốn cẳng chạy về khu giảng đường.
Học sinh không nhớ giờ học đã đành, giáo viên bọn họ lại cũng quên mất!
Trường quân sự vốn quản lý theo quân đội, buổi trưa chỉ có một giờ để ăn cơm nghỉ ngơi, trước đây ăn cơm nhiều nhất mất mười phút, không cảm thấy một giờ là không đủ, nhưng hôm nay tất cả đều thấy một giờ thực sự quá ngắn ngủi!
Đa số mọi người chỉ ăn được một xiên thịt, hoàn toàn không no bụng, vừa chạy vừa nhớ lại hương vị, đành uống nốt dinh dưỡng dịch!
Đáng ghét thật!
"Đi nhanh nào! Tiết đầu là của thầy Saniro, thầy ấy mới từ tiền tuyến trở về sáng nay, phát hiện chúng ta đến muộn thì chết chắc!"
Bạn cùng phòng của Du Lộ là Nomi vòng tay ôm lấy eo cô, dẫn cô lao về trường bắn. Cô ấy cao hơn Du Lộ gần hai cái đầu, bế Du Lộ như bế búp bê vậy, Du Lộ nắm lấy vạt áo đồng phục, nhìn các giáo viên và học sinh cuống cuồng chạy đi.
Còi báo động và giờ học chính thức còn cách ba phút, nhưng mọi người mặc định trước khi chuông báo động vang lên đều phải có mặt trong lớp.
Đi học muộn, hình phạt là không thể tránh khỏi.
Vì dắt theo Du Lộ, tốc độ của Nomi chậm hơn các bạn khác, họ nhìn các bạn học càng chạy càng xa, Du Lộ ngẩng đầu hỏi Nomi: "Cậu có kiếm laser không?"
"Chúng ta sẽ bay ư?!" Ánh mắt Nomi bừng sáng, lấy từ nút không gian ra một thanh kiếm laser.
Chuyện người Trái Đất cổ đại biết bay đã được mọi người bàn tán không biết bao nhiêu lần, mọi người muốn hỏi nhưng lại ngại, không ngờ hôm nay may mắn được Du Lộ dẫn bay!
Du Lộ thuần thục bước lên kiếm laser, theo chỉ dẫn của Nomi bay về trường bắn, chớp mắt đã vượt qua các bạn cùng lớp đang chạy phía trước, mọi người ngẩng đầu nhìn trố mắt há hốc, Du Lộ cúi đầu nhìn họ, nhỏ nhẹ bàn bạc với Nomi một chút, Nomi do dự nhưng vẫn gật đầu.
Dù sao cũng là bạn cùng lớp, bỏ họ lại... không hay lắm.
Saniro mặt đen như mực đứng trong trường bắn lộ thiên, ông ta mới từ tiền tuyến trở về buổi sáng, trên người vẫn còn vương sát khí chưa tan, khiến mấy học sinh lẻ tẻ trong trường bắn đứng im phăng phắc, không dám thở mạnh.
Tiếng còi báo hiệu đã vang lên hai phút thế mà vẫn có đến hai phần ba học sinh chưa đến lớp khiến vị đội trưởng trinh sát khó tính tức giận vô cùng.
Để kịp buổi học chiều nay, ông ta bất chấp can ngăn của đồng đội thậm chí còn chưa kịp xử lý vết thương trên người mà từ tàu chiến đã thẳng tiến đến trường.
Vậy mà bọn học sinh lại dám đến muộn!
Saniro nhìn đồng hồ đếm ngược - chỉ còn bốn mươi giây mà vẫn chẳng có động tĩnh gì, đến cả tiếng bước chân chạy cũng không nghe thấy.
Từng giây trôi qua khiến gương mặt Saniro càng thêm đáng sợ.
-