Chương 28:
Khẩu đại bác năng lượng khi rơi xuống đã tạo ra vết lõm trên mặt đất, các giá trưng bày xung quanh bị ảnh hưởng, may mắn lớp kính bảo vệ của những giá này vẫn hoạt động bình thường nên không bị hỏng.
Dù vậy, sắc mặt thầy Saniro vẫn không mấy tốt đẹp.
Bất kỳ ai gặp chuyện này cũng không vui nổi, thầy Saniro đứng dậy kiểm tra vết gãy. Đúng là hao mòn lão hóa thông thường, chỉ là bản thân thầy quá đen đủi vừa hay gặp phải.
Đừng xem kho vũ khí này chỉ là khu vực nhỏ bé trong trường, nhưng cấp độ an ninh ở đây không thua kém bên ngoài, ngay cả lên lớp cũng cần thẻ định danh của huấn luyện viên phụ trách, mỗi tủ trưng bày vũ khí lại có hệ thống xác minh độc lập và được bảo trì hằng năm.
Khoan đã, đen đủi?
Thầy chợt nhớ lời Du Lộ nói trước đó, đột nhiên lạnh sống lưng.
— "Thưa thầy, ấn đường thâm đen, e rằng có huyết quang chi tai!"
Không thể nào chứ?!
Thầy Saniro báo cáo sự cố lên nhà trường, phía nhà trường cũng rất coi trọng vụ việc.
Kho vũ khí hằng năm đều được bảo trì, việc xảy ra sự cố như thế này rất bất thường, nhưng sau khi kiểm tra kỹ lưỡng, kết luận của nhà trường vẫn là trục trặc cơ khí, đây là tai nạn bất ngờ.
Nhưng thầy Saniro vẫn không thể quên lời Du Lộ đã nói.
Huyết quang chi tai... Vậy là mình đã né được rồi chăng?
Thầy Saniro không nghĩ đây là sự sắp đặt của Du Lộ. Bởi không cần thiết, hơn nữa Du Lộ không có động cơ phạm tội, càng không có năng lực tạo ra chuyện này, những người cô tiếp xúc chỉ đếm trên đầu ngón tay, càng không thể bị mua chuộc.
Vậy rốt cuộc là tai nạn? Thế thì tại sao Du Lộ lại biết trước, là thiên phú loại dự tri hay thứ gì khác?
Thầy biết có một thiên phú giả sở hữu năng lực liên quan đến "dự tri", đó là dạng thần thoại của một Hồng y Giáo chủ Giáo đình Vinh Quang.
Nhưng loại "dự tri" đó tiêu hao thân thể cực lớn, ngay cả Giáo chủ cũng chỉ có thể "dự tri" mỗi năm một lần, lời tiên tri đưa ra rất mơ hồ.
Du Lộ không có tinh thần lực, rõ ràng không phải thiên phú giả, vậy làm sao cô biết được?
Thầy Saniro phân vân mãi rồi quyết định tìm Du Lộ.
Lúc thầy đến Du Lộ đang học văn hóa, cô mắt lờ đờ buồn ngủ, nghe thấy thầy Saniro gọi lập tức xin phép giáo viên chạy ra.
Thầy Saniro dẫn cô đến văn phòng rồi kể chuyện trong kho vũ khí, nhưng Du Lộ nhìn tướng mặt thầy rồi nói: "Đã qua rồi."
"Ý em nói huyết quang chi tai không phải chuyện này sao?"
"Dù nhạt hơn chút nhưng không phải thế." Du Lộ lắc đầu nói: "Đây là tai họa nguy hiểm hơn hiện tại rất nhiều."
Lòng Saniro bỗng thắt lại. Thầy dè dặt hỏi: "Là tai họa gì vậy?"
"Không biết nữa, em đâu phải nhà tiên tri." Du Lộ lắc đầu: "Đưa tay cho em xem nào."
Lần này Saniro nghe lời cô đưa tay ra.
Bàn tay mình có gì đáng xem chứ?
Trong mắt thầy, Du Lộ chỉ cầm tay thầy xem kỹ hồi lâu rồi mới nghe cô nói: "Hãy cẩn thận chỗ cao."
"Chỗ cao?"
"Nguy hiểm đến từ trên cao, em chỉ có thể thấy được nhiêu đó thôi." Cô ngẩng đầu lên, Saniro thấy sắc mặt vừa hồi phục của Du Lộ dường như lại tái đi vài phần.
Loại "dự tri" này tiêu hao thân thể cô rất lớn. Du Lộ cũng không ngờ chỉ xem tướng tay thôi mà mức tiêu hao lại lớn đến thế, thanh mana không đủ dùng nên phải tiêu hao cả thanh máu, quả nhiên là do khác biệt thế giới chăng?
Du Lộ quyết tâm từ nay hạn chế làm mấy trò huyền học, thứ này có chút không hợp phong thổ, dù vẫn dùng được nhưng mức tiêu hao lớn hơn nhiều so với khi ở Trái Đất.
"Em thật sự không có tinh thần lực sao?" Saniro không nhịn được hỏi.
"Đã bảo rồi mà, đây là văn hóa huyền học của Long Hạ cổ." Du Lộ nói: "Em chính là tinh anh của người Long Hạ, đừng có lúc nào cũng xem thường em chứ!"
Nhưng trạng thái của cô hoàn toàn không giống người bình thường.
Saniro đỡ Du Lộ, thấy cô lại yếu đi vài phần liền đưa cô đến phòng y tế học đường. Bác sĩ học viện thấy Saniro đưa Du Lộ đang suy yếu đến suýt nữa hoảng loạn.
"Lại là thầy làm gì em ấy rồi!!!"
Hôm qua mới đưa Du Lộ về bệnh viện, lẽ nào hôm nay lại phải đưa vào viện nữa?!
"Không sao đâu bác sĩ." Du Lộ vẫn còn tỉnh: "Chỉ hơi mệt thôi, cần nghỉ ngơi, để em ngủ một giấc là được."
"Vậy em ngủ trước đi, tôi sẽ kiểm tra cho em." Bác sĩ học viện lập tức đổi sang thái độ dịu dàng khác thường với Du Lộ. Đợi Du Lộ ngủ say rồi mới quay sang mắng cho Saniro một trận.
"Du Lộ rốt cuộc là người Trái Đất cổ, cơ thể em ấy không thích ứng với hệ sao Belta, thầy còn bắt em ấy làm việc tiêu hao lớn thế này." Bác sĩ học viện rút phiếu kiểm tra ra: "Chủ yếu là do tiêu hao tinh lực quá độ ảnh hưởng thân thể, rốt cuộc thầy đã làm gì vậy?"
Saniro kể lại chuyện hôm nay, tưởng bác sĩ sẽ thấy kỳ lạ nào ngờ bác sĩ chỉ hơi kinh ngạc rồi rất bình thản chấp nhận.
"Đó là người được tất cả người Trái Đất cổ bảo vệ bằng mạng sống mà giữ lại mà." Bác sĩ hôm qua đã trải qua một lần kích thích nên giờ rất bình tĩnh, thậm chí có thể phân tích lạnh lùng.
"Không cần kinh ngạc quá, với lại Du Lộ không cũng nói rồi sao, đây là kỹ năng mà số ít người Trái Đất cổ đều biết, em ấy sẵn lòng nhắc thầy chắc chắn là mang thiện ý với thầy, không thì em ấy hoàn toàn có thể không nói gì."
Rõ ràng năng lực này có tổn hại cho thân thể, Du Lộ là đứa trẻ tốt không muốn thấy người khác gặp nạn nên mới mở miệng nhắc nhở.
Saniro thở dài: "Chuyện này tạm thời đừng nói với người khác."
Nếu để người ngoài biết được tình cảnh của Du Lộ sẽ càng nguy hiểm.
Bác sĩ không khẳng định không phủ nhận: "Còn các học sinh khác thì sao?"
"Họ vẫn chưa biết."
Vì chuyện kho vũ khí ngoài Du Lộ và mấy vị lãnh đạo nhà trường thì không người nào khác biết, nên không cần lo lắng nhiều người biết.
Saniro đầy tâm sự rời trường, chuẩn bị về bộ tư lệnh báo cáo.
Thầy vừa rời chiến trường đã đến trường, chưa kịp về bộ tư lệnh, trước đó là để lên lớp, giờ không đi báo cáo thì thật không ổn.
Vừa ra khỏi cổng trường, thầy đã nhận nhiệm vụ, tạm thời phải đến khu dân cư gần đó.
Đường đến bộ tư lệnh bị phong tỏa, binh sĩ quân đoàn thứ hai vây kín khu dân cư gần Học viện Quân sự Đế quốc, không cho ai vào càng không cho ra.
Binh sĩ không dám triệu hồi cơ giáp ở khu vực sầm uất, chỉ mặc ngoại cốt cơ giáp bao vây tầng khu dân cư, không cho một con ruồi nào lọt ra.
Chỉ nhìn thoáng qua đã thấy hàng trăm binh sĩ tinh nhuệ và mấy chiếc tàu vũ trụ quân sự cỡ nhỏ, rõ ràng là đang thực thi nhiệm vụ. Thậm chí còn thấy được soái hạm của quân đoàn thứ hai.
Saniro trước khi đến không biết nhiệm vụ cụ thể là gì nhưng nhìn thấy soái hạm liền hiểu mức độ bảo mật nhiệm vụ lần này khá cao.
Sau khi nhập đội Saniro rốt cuộc biết được nhiệm vụ lần này là gì.
Quân đoàn thứ hai khi tuần tra phát hiện điểm tập kết của Hắc Nhai trong khu dân cư này, trong lúc thanh lý thông lệ đã tình cờ phát hiện phòng thí nghiệm ẩn giấu bên dưới khu dân cư, thuộc về phòng thí nghiệm của [Lý Tưởng Hương].
-