Chương 35:
Nomi vốn ngồi trong phòng khách chờ Du Lộ về, thấy cô trở lại lập tức đưa trả một nắm kim bạc.
"Kim của cậu đây." Nomi vẫn không giấu nổi phấn khích: "Mọi người đang bàn tán về cậu đấy."
"Bàn tán gì về tớ thế?" Du Lộ ngáp dài, quả thực hơi buồn ngủ.
"Nói cậu rất lợi hại." Nomi hơi ngại ngùng: "Dù cậu đúng là yếu thật nhưng tâm hồn cậu thật mạnh mẽ!"
Du Lộ: ... Được rồi, đừng nói nữa, thực sự đau lòng quá.
"Chúng tớ đều không ngờ mình có thể đánh bại những kẻ địch đó. Thực ra tớ luôn nghĩ học hệ Hậu cần chẳng có tương lai gì, nhưng giờ thì tớ tràn đầy tự tin! Cảm thấy bản thân cực kỳ xuất sắc! Ngày mai sẽ đi thách đấu bạn học hệ Chiến đấu!"
"Chúc cậu thành công." Du Lộ hơi tiếc. Cô khá quý người bạn học này, nếu đổi lớp thì sẽ khó tiếp xúc.
"Nhưng dù đánh bại hệ Chiến đấu tớ cũng không định chuyển sang đó." Nomi nói: "Tớ đã nghĩ thông suốt rồi, ngay cả ở hệ Hậu cần tớ cũng không thua kém họ chút nào. Chương trình học của chúng ta đều giống nhau, thậm chí còn học thêm môn khác, chẳng phải điều đó chứng tỏ chúng ta có tiềm năng hơn họ sao?"
Du Lộ chưa từng nghĩ theo góc độ này, gật đầu: "Cậu nói đúng."
"Vậy nên tớ sẽ đi theo cậu."
Du Lộ: ???
Nomi cười khúc khích mà không giải thích gì.
Dù Du Lộ mới đến trường chưa được bao lâu, thế nhưng mỗi khi cô chủ động chỉ huy, mọi người đều nghe theo một cách tự nhiên. Trong vô thức, Du Lộ đã trở thành nhân vật dẫn đầu trong lòng các bạn thuộc hệ Hậu cần.
Đó là một sức hút cá nhân thật đặc biệt.
Du Lộ ngơ ngác đầy thắc mắc nhưng vẫn đi nghỉ ngơi. Tối nay cô phải ngủ chung với Nomi nên không thể tu luyện được, thôi thì ngủ cho đẫy giấc vậy.
Sáng hôm sau trời vừa hừng sáng, Du Lộ đã bị Nomi lôi bật dậy khỏi giường.
Bây giờ mới là năm giờ bốn mươi lăm phút sáng, do sự kiện tối qua mà không ít người đã dậy trễ.
Nomi còn tiếc nuối: "Sáng nay không ăn thịt nướng được sao?"
"Sáng sớm ăn đồ dầu mỡ dễ đau bụng lắm." Du Lộ đáp."Giá mà có bánh bao và quẩy nóng thì hay biết mấy."
"Đó cũng là món ngon à? Ước gì được nếm thử..."
"Sẽ có cơ hội thôi."
Dù là vì bản thân thì Du Lộ cũng phải tự làm cho mình vài món ngon. Hai người thay bộ đồ tập, cầm dịch dinh dưỡng vừa chạy về sân tập năm nhất vừa uống.
Du Lộ trước giờ chưa uống dịch dinh dưỡng nên thấy mùi vị cũng tạm được, nhưng Nomi uống vào thì mặt mày nhăn nhó. Sau khi được nếm hương vị thịt nướng thì dung dịch dinh dưỡng quả thực khó nuốt vô cùng.
Sân tập này đủ rộng để chứa toàn bộ học sinh năm nhất cùng lúc, thậm chí còn dư chỗ đậu đầy cơ giáp và không gian hoạt động. Lúc này trên sân tập các khối hệ và lớp học đã chia thành những ô vuông nhỏ ngăn nắp, nhiều người vẫn đang từ ký túc xá chạy về vị trí tập hợp.
Những người này khi đi ngang Du Lộ đều không ngừng ngoái lại nhìn cô như thể đang ngắm một loài động vật quý hiếm vậy.
Ngoài đợt quân huấn ra Du Lộ chưa từng trải nghiệm mô hình quản lý kiểu quân đội như thế này. Cô tò mò đứng ở cuối hàng lớp F hệ Hậu cần rồi bị mọi người đẩy lên vị trí đầu tiên.
Du Lộ hơi ngại ngùng: "Chân tôi ngắn thế này mọi người chạy sẽ khó chịu lắm."
"Không theo nổi thì em cứ ra ngoài nghỉ nhé." Ngay từ đầu Nina đã không định bắt Du Lộ tham gia chạy buổi sáng, chính cô tự nguyện đăng ký nên giờ dù Du Lộ có xin về ngủ tiếp thì cũng không ai phản đối.
Một vòng sân tập dài những mười cây số, nhưng chưa đầy mười lăm phút, trên sân đã xuất hiện Du Lộ là người đầu tiên rớt lại phía sau. Cô hiểu rất rõ giới hạn cơ thể mình, nên sau khi chạy theo tốc độ của người hệ sao Belta được một lúc thì tự giác tách khỏi đội hình để tập luyện theo nhịp độ riêng.
Những khối đội hình vuông vức liên tục vượt qua cô, nhưng Du Lộ vẫn kiên trì chạy chậm theo tốc độ của mình.
Khi chạy không nổi nữa Du Lộ tìm một góc tập Ngũ Cầm Hí.
Vốn dĩ cô đã là tâm điểm chú ý nên khi bắt đầu tập Ngũ Cầm Hí thì bất kỳ sinh vật sống nào trên sân đều dán mắt vào cô.
Bên ngoài sân tập, Hiệu trưởng cùng các huấn luyện viên và đại diện quân đội Chính phủ đi ngang.
Trong lúc học sinh nghỉ ngơi thì những người lớn này đang bận rộn xử lý vụ tấn công tối qua. Sự cố bất ngờ này đã kéo theo rất nhiều người khiến họ không thể nghỉ ngơi mà làm việc liên tục đến tận bây giờ.
Nghe thấy động tĩnh trong sân tập, người phụ trách phía quân đội chủ động đề xuất: "Tối qua phải chăng chính các bạn hệ Hậu cần đã bắt được mấy tên tội phạm? Chúng ta vào xem họ được chứ?"
Hiệu trưởng đương nhiên không từ chối mà dẫn cả đoàn người tiến vào.
Giữa những đội hình chỉnh tề tề, một người đang hoạt động cơ thể ở góc sân trở nên vô cùng nổi bật. Động tác của cô có phần kỳ lạ, không giống quyền quân đội mà hoàn toàn phớt lờ ánh nhìn xung quanh để tập trung vào bài tập.
"Đó chính là Du Lộ phải không?" Người đại diện quân khu nhìn kỹ rồi cuối cùng cũng nhận ra.
Nếu trước đây mọi người chỉ ấn tượng Du Lộ là bảo vật quốc gia yếu đuối cần được bảo vệ thì giờ đây ấn tượng ấy đã thay đổi ít nhiều. Vẫn là sự yếu đuối ấy nhưng lại tỏa ra những điểm sáng vô cùng thu hút.
"Đúng vậy, hôm qua cô bé bị thương nhưng hôm nay vẫn cùng mọi người tham gia tập luyện." Hiệu trưởng ưỡn ngực trông rất đỗi tự hào.
"Nếu chẳng may bị thương thì sao?" Những người khác vẫn hơi lo lắng.
"Cũng không yếu đến mức đó đâu."
Vừa dứt lời mọi người đã thấy Du Lộ kết thúc một bài tập mà thở hổn hển như thể vừa trải qua cực hình trong khi bài tập ấy trong mắt họ chỉ tương đương khởi động.
"Nhưng để cô bé tập một mình ở đó cũng không hay." Người phụ trách phía quân đội xem một lúc rồi nói: "Động tác này dường như có hiệu quả giãn cơ. Có thể để mọi người cùng tập như vậy Du Lộ cũng hòa nhập được với tập thể. Các vị thấy thế nào?"
Du Lộ không hề biết mình đã bị sắp đặt. Kết thúc một bài Ngũ Cầm Hí toàn thân cô đã giãn ra thoải mái.
Quả không hổ là tinh hoa của cổ nhân lúc nào tập cũng đem lại hiệu quả.
Một giờ tập luyện đủ để phân biệt rõ ràng đâu là khối đội hình lớp Đơn binh đâu là khối đội hình lớp Chỉ huy. Những đội hình vốn chỉnh tề lúc đầu đến cuối buổi đều đã thưa thớt loãng dần.
Đúng bảy giờ sáng tiếng còi kết thúc buổi tập vang lên. Tất cả lập tức chỉnh đốn đội ngũ, ngay cả Du Lộ cũng nhanh chóng trở về khối đội hình lớp F, khôi phục hình khối vuông vức ngay ngắn. Mỗi học sinh đều thẳng lưng hiên ngang khí thế.
Một bục nâng xuất hiện giữa sân tập. Hiệu trưởng cùng vài huấn luyện viên bước lên ra hiệu để mọi người chú ý.
Thông thường chỉ có buổi tập sáng thứ hai mới có nghi thức chào cờ.
Trong nghi thức chào cờ, Hiệu trưởng và các huấn luyện viên sẽ thông báo về kế hoạch tuần này hoặc những sự kiện quan trọng. Hôm nay họp đột xuất chắc hẳn liên quan đến sự kiện tối qua.
-