ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 37:

Du Lộ liếc nhìn đám đông rồi tìm thấy Diệp Hách Lã và Hứa Khâm Xuyên đang lặng lẽ làm việc.

Điều bất ngờ là Giang Bất Từ - người cô từng gặp một lần - cũng có mặt ở đây. Du Lộ chỉ trao đổi với cô ấy vài câu nên không thân thiết bằng Diệp Hách Lã, nhưng Giang Bất Từ lại là khách hàng lớn của cô khi một mình xử lý hết hai trăm xiên thịt nướng.

Chuyện này vốn chẳng phải bí mật nên để cô ấy biết cũng chẳng sao.

Du Lộ vẫy tay gọi mấy người lại, họ lập tức xúm vào. Các học sinh khác thấy nhóm họ tụ tập thì thầm điều gì đó rồi lại phân tán.

Mãi đến bữa tối mọi người mới hiểu họ bàn bạc chuyện gì.

Lúc này người nướng thịt đã được thay bằng robot quản gia còn Du Lộ thì biến mất không dấu vết, chỉ còn Nomi đang duy trì trật tự.

Nghe có người hỏi thăm Du Lộ, Nomi trả lời: "Cậu ấy đang nghiên cứu thực đơn mới, có cả rau củ nên giá có thể cao hơn chút. Sắp tới sẽ áp dụng thêm dịch vụ miễn phí giao hàng đơn đạt mức tối thiểu."

Đám đông lập tức xôn xao: "Khi nào ra thực đơn mới vậy?"

"Sớm thôi!" Nomi thông báo tin vui thứ hai: "Cậu ấy nói sáng mai sẽ mang đến bất ngờ cho mọi người."

Nói đến đây ngay cả bản thân cô ấy cũng thấy háo hức. ...

Tại bến tàu vũ trụ số 983 ở Đế Đô Tinh, ba phi thuyền cỡ trung mang phù hiệu Học viện Quân sự Đế quốc tiến vào cảng.

Mười phút sau cửa phi thuyền mở ra, những học sinh mặc đồng phục học viện lần lượt bước xuống. Những người xuống trước không tản ra mà xếp thành hàng ngũ chỉnh tề khiến hành khách từ bến dân dụng nhìn sang với ánh mắt ngưỡng mộ.

Đó là Học viện Quân sự Đế quốc - ngôi trường trong mơ của bao người. Học viện này vừa giàu vừa mạnh, ngay cả bài kiểm tra giữa kỳ cũng tổ chức diễn tập thực chiến trên Hoang Tinh, được xem là nơi chi tiêu hào phóng nhất trong bảy đại học viện quân sự.

Đi cùng với học sinh là những sinh vật vũ trụ cấp thấp bị bắt giữ để nuôi trong trường. Chúng sẽ được dùng cho luyện tập tân sinh khóa mới, định kỳ được bổ sung thêm. Những con bị tiêu diệt sẽ chuyển đến điểm đổi thưởng trong mạng nội bộ để học sinh trao đổi.

Khi toàn bộ học sinh đã rời tàu và xác nhận đủ người, họ mới lên phi thuyền nổi cỡ lớn do trường điều đến để bay về. Dù chỉ là kỳ thi giữa khóa, họ vẫn áp dụng quy chuẩn của đại giải đấu: mọi thiết bị liên lạc đều bị thu trước đó, trong suốt kỳ thi chỉ được dùng hệ thống liên lạc tích hợp trong cơ giáp.

Giờ đặt chân lên Đế Đô Tinh, các huấn luyện viên mới trả lại vòng quang não cho học sinh. Những người đã ngắt mạng cả tuần vội vàng mở liên mạng để báo an với gia đình.

Hành trình lần này của họ thật sự kinh tâm động phách. Kỳ thi diễn ra suôn sẻ nhưng lúc trở về họ lại vô tình gặp phải một nhóm nhỏ cướp vũ trụ tấn công.

Các huấn luyện viên nhân cơ hội cho học sinh xuống trải nghiệm thực tế.

Dù thành công tiêu diệt nhóm cướp nhưng họ vẫn là học sinh nên không ít người bị thương. Dù vậy ai nấy đều hào hứng, thậm chí còn muốn lên diễn đàn nội bộ đăng bài để các năm dưới ngưỡng mộ.

Thế nhưng khi mở diễn đàn để đăng bài, họ phát hiện nơi này đã hoàn toàn thay đổi.

#Gấp gấp gấp! Khi nào ra thực đơn mới!#

#Thảo luận nghiêm túc về khả năng người hệ sao Belta ngự kiếm phi thiên#

#Có ai tìm được tài liệu thể dục nhịp điệu chưa? Muốn tập trước để không làm người Belta thất vọng!#

#Có ai nhận xếp hàng hộ không? Sáng nay không dậy nổi để xếp hàng món mới, trả phí!#

#Chợt nhớ ra một chuyện: Hình như các anh chị khóa trên sắp về rồi, lúc đó chúng ta còn tranh được cơm nữa không?#... Cơm? Khoan đã? Nhà ăn cải cách rồi sao?

Các anh chị khóa trên tò mò nhấn vào xem rồi ngơ ngác thoát ra.

Mấy đứa năm dưới đang đánh đố gì thế? Sao họ chẳng hiểu gì hết vậy?

"Về trường rồi vào lớp ngay." Các huấn luyện viên nhắc trên xe,"Chỉ được về nghỉ sau khi phân tích xong trận đấu."

Cả xe vang lên những tiếng rên rỉ thảm thiết.

Các anh chị khóa trên đã lỡ mất buổi tiệc đêm.

Hôm sau là thứ năm, họ phải dậy sớm cho buổi tập sáng lại vừa trải qua tuần thi địa ngục, nửa đêm mới phân tích xong trận đấu về đến ký túc. Mệt đến mức ngã ra giường ngủ ngay lập tức, thậm chí không kịp ngửi thấy mùi thịt nướng đã tan.

Chưa đến năm rưỡi sáng, các anh chị khóa trên đã nghe thấy tiếng loa kỳ quái vang ngoài ký túc xá.

Họ bực bội kéo chăn trùm đầu cố gắng ngủ thêm mười phút.

Nhưng âm thanh ấy cứ ám ảnh khôn nguôi, dù bịt tai vẫn văng vẳng trong óc.

"Sữa đậu, quẩy, tào phớ-"

Cảm ơn nền khoa học vĩ đại!

Mỗi ngày Du Lộ tới tương lai đều cảm thán công nghệ tương lai phát triển thật tuyệt vời. Nếu để cô tự làm những thứ này một mình chắc chắn không kịp xoay sở, nhưng có máy móc thì lại là chuyện khác.

Cô chỉ cần chuẩn bị nguyên liệu là đã có thành phẩm, ngay cả việc rán quẩy cũng chỉ cần lập trình cho robot. Những loại máy móc đơn giản như thế này thậm chí không cần cô tự tay làm, chỉ cần nhờ một bạn cùng lớp là họ sẵn lòng giúp đỡ ngay.

Khi họ không hiểu thì đã có các bạn ngành Trang bị Cơ giáp - những chuyên gia phát minh máy móc. Dù đồ làm bằng máy không ngon bằng làm thủ công, nhưng làm ra được đã là tốt lắm rồi, còn đòi hỏi gì nữa.

Ít nhất bản thân Du Lộ không thấy hương vị khác biệt chỗ nào.

Nhờ có máy móc hỗ trợ, việc chuẩn bị bữa ăn của Du Lộ trở nên nhanh chóng, ngoại trừ tàu hũ ky tốn chút thời gian thì những món khác đều đơn giản. Nếu không phải vì máy làm bánh bao chưa hoàn thành thì hôm nay khẩu hiệu quảng bá chắc chắn sẽ có thêm bánh bao.

Nhưng những món này cũng đủ rồi.

Cô thậm chí còn cân nhắc khẩu vị mọi người mà chuẩn bị riêng phần ngọt và mặn để họ tự lựa chọn. Việc cô xuống bán hàng rong hoàn toàn là do sự kiên quyết của người bán hàng.

Bán hàng rong sao có thể không có người? Sao có thể thiếu đi cảm giác nghi thức như thế?

Thực ra cũng là sợ mọi người không biết cách ăn rồi lại nổ ra cuộc chiến ngọt-mặn.

Nomi là người giúp việc nên được ăn trước một bữa thịnh soạn, không chỉ có những món đang bán mà còn có tàu hũ và đậu hũ rán Du Lộ làm riêng cho cô ấy, trên đó còn rưới chút mật ong.

Ăn xong nửa tiếng rồi mà cô ấy vẫn còn liếm môi tận hưởng dư vị: "Ước gì được đến Trái Đất cổ xem một lần, nếu được ăn một bữa ở Trái Đất cổ thì tớ không dám tưởng tượng mình sẽ là một cô gái hạnh phúc đến thế nào."

Du Lộ tỏ ra đồng tình: "Ôi, ẩm thực hiện tại thật quá nghèo nàn, không phải có rất nhiều người mang dòng máu Trái Đất sao, lẽ ra không nên như vậy."

"Đều đã qua mấy chục ngàn năm rồi, cả Đế Đô Tinh cũng nổ tung mấy cái." Nomi tỏ ra hiểu chuyện,"Còn lưu giữ được nhiều tư liệu như thế đã là kỳ tích, nhưng mà cậu tỉnh rồi thì tư liệu liên quan đến Trái Đất cổ chắc sẽ nhiều hơn nhiều."

Du Lộ vẫn cảm thấy không đúng lắm.

Người Long Hạ ăn giỏi nấu hay hầu như đã khắc sâu trong xương tủy, cho họ một cục bánh màn thầu cũng có thể biến hóa thành hoa, sao có thể trở thành như bây giờ?

-