ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 59:

Mãi đến tối thứ bảy khi nghe huấn luyện viên dặn dò nhớ trở về trường vào tối mai, Du Lộ mới chợt nhận ra mình đã ở Học viện Quân sự hơn một tuần.

Học viện quản lý theo mô hình khép kín, mỗi tuần chỉ có một ngày nghỉ. Cuối tuần trước do kỳ thi giữa kỳ nên không được nghỉ, đám học sinh này đã làm việc liên tục nửa tháng trời giờ mới có thể nghỉ ngơi một ngày.

Giáo viên trong trường cũng phải đến bộ Quốc phòng báo cáo.

Phần lớn giảng viên tại Học viện Quân sự Đế quốc vẫn đang công tác tại quân đội, chỉ có số ít là sĩ quan đã giải ngũ. Họ còn bận rộn hơn học sinh rất nhiều, nên đến kỳ nghỉ, số giáo viên trong trường có thể giảm đi hơn một nửa.

Học sinh thì nhẹ nhàng hơn, những ai nhà ở tại địa phương Đế Đô Tinh có thể về thăm nhà, những ai nhà không ở Đế Đô có thể nhân cơ hội này đi dạo phố chơi đùa đâu đó.

Từ khi đến thế giới này cô chỉ loanh quanh giữa trường học và bệnh viện, chưa từng ra ngoài chơi, nhiều nhất chỉ là ngắm nhìn từ trên trời cao.

Nói không tò mò là không thể, nhưng đi một mình thì hơi nguy hiểm. Du Lộ rất quý trọng mạng sống nên đương nhiên sẽ không làm chuyện ra ngoài một mình.

Nhân lúc mọi người nghỉ ngơi cô tự mang hạt giống và dụng cụ chuẩn bị trồng rau quanh ký túc xá và trên sân thượng.

Ngoài ra thì cuộc sống học đường tại trường quân đội của cô vẫn khá tốt đẹp.

Sự nghiệp kiếm tiền của Du Lộ diễn ra vô cùng thuận lợi. Dù nấu nướng khá tốn thời gian nhưng so với việc bán đồ nướng trước đây thì tỷ suất lợi nhuận đã cao hơn nhiều nên vẫn có thể chấp nhận được.

Thực đơn ngày mai và ngày kia còn phong phú hơn. Rẻ có đậu phụ trộn hành, trà sữa và bánh ngọt. Đắt có thịt kho tàu, sườn tẩm gia vị rang, hay đơn giản là rau củ cao cấp như dưa chuột trộn. Từng món trông vô cùng hấp dẫn, chỉ nhìn ảnh đã thèm chảy nước miếng.

Điều khiến cô hơi đau đầu là huấn luyện viên Cola dường như rất hứng thú với việc bắt lỗi cô. Mỗi lần Du Lộ giao đồ ăn đều có thể nhìn thấy bóng dáng thầy Cola ở góc nào đó, không nói gì mà chỉ im lặng nhìn chằm chằm khiến người ta phát sợ.

Nhưng ngay giây tiếp theo, Du Lộ đã dẫm trên kiếm laser bay vút qua trước mặt thầy ấy, trên tay còn xách hai túi lớn xiên nướng, Nomi đang bám trên người cô, nửa dưới theo quán tính vung lên suýt quét trúng thầy Cola.

Huấn luyện viên Cola: ... Không được, không thể dịu dàng được nữa.

"Du Lộ! Cấm bay lung tung trên không!!! Cấm chở người!!!"

...

Còn thầy Cola khi thấy những thứ này đã không kìm được mà lao thẳng đến văn phòng hiệu trưởng.

Trước đây Hiệu trưởng hiếm khi ở trường lâu nhưng dạo gần đây ông ngày nào cũng ở văn phòng, thậm chí còn lang thang quanh trường.

Thầy Cola khá may mắn khi chặn được Hiệu trưởng ngay tại văn phòng. Nhưng trong khoảnh khắc đẩy cửa bước vào, thầy Cola dường như thấy Hiệu trưởng đang cất vội khay gì đó vào ngăn bàn, trong không khí vẫn vương vấn mùi hương lạ thoang thoảng.

Khá thơm.

Nhưng thầy Cola không để ý mà đi thẳng vào vấn đề:

"Hiệu trưởng, ngài quản lý Du Lộ giùm đi ạ!"

Hiệu trưởng khẽ ho:

"Sao thế Cola? Du Lộ là đứa trẻ rất ngoan mà."

"Trưa nay em ấy dẫm lên kiếm laser bay đến đấu trường mô phỏng giao đồ ăn!"

Thầy Cola mách với Hiệu trưởng:

"Đó là giờ học mà!"

"Không phải giờ học đâu, mười hai rưỡi trưa

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip