Chương 6:
Du Lộ ban đầu vẫn còn có thể phân tâm quan sát bên ngoài, nhưng khi hoàn toàn chìm đắm vào trạng thái tu luyện, cô đã không còn để ý đến những diễn biến xung quanh nữa.
Mơ hồ nhận ra nguồn năng lượng ở thế giới này có lẽ không dễ dàng thu nhận, cô nhất quyết không lãng phí dù chỉ một chút, tranh thủ thời gian hấp thụ và củng cố toàn bộ năng lượng có thể, cho đến khi hoàn toàn thấu triệt.
Tuy nhiên, lượng linh lực vẫn còn quá ít ỏi.
Dù cơ thể tổn thương đã phục hồi đến mức độ người bình thường, trong người cũng đã tích lũy được lượng linh lực dư thừa đủ để tiến hành bước rèn luyện thể chất tiếp theo, nhưng khoảng cách đến đỉnh cao vẫn còn rất xa.
Việc rèn luyện thể chất vốn là quá trình lâu dài, không thể nóng vội trong chốc lát, nên Du Lộ khá hài lòng với tiến độ hiện tại.
Chỉ như thoáng chốc, khi tỉnh lại, cô đã được chuyển từ khoang điều trị sang một phòng bệnh ấm cúng tựa phòng ngủ.
Trên người cô đã mặc bộ đồ bệnh nhân sọc xanh trắng, nằm trên chiếc giường mềm mại, trong phòng còn bày biện những thiết bị y tế mà cô hoàn toàn không nhận ra.
Không gian này hẳn là phòng bệnh VIP, trên ghế bên giường còn có một y tá nhỏ đang trực trông nom.
Du Lộ vốn định ngồi dậy ngay lập tức nhưng khi phát hiện trong phòng có người khác, cô liền thả lỏng cơ thể, không hành động bộp chộp.
Dù động tác của cô rất nhẹ nhàng nhưng y tá nhỏ với quầng thâm dưới mắt như bị giật mình mà bật dậy, theo thói quen liếc nhìn về phía giường bệnh.
Chính trong khoảnh khắc đó, cô ấy thấy Du Lộ - người đã chìm trong giấc ngủ nửa tháng - đang mở đôi mắt sáng màu nhạt, lặng lẽ quan sát mình.
Y tá nhỏ ngây người vài giây rồi vui mừng bấm chuông thông báo ở đầu giường.
Sau đó, cô ấy nhẹ nhàng đỡ Du Lộ ngồi dậy, rót cho cô một ly nước ấm.
Du Lộ không rời mắt khỏi y tá nhỏ này, quan sát tỉ mỉ từng cử động của cô ấy. Động tác thuần thục, hơi thở sâu, tứ chi rắn chắc, rõ là người có luyện tập, nhưng không có ác ý với mình.
Du Lộ do dự đón lấy ly nước, nhấp một ngụm để làm ẩm cổ họng, vừa định mở lời thì đã nghe thấy tiếng bước chân vội vã ngoài cửa phòng.
Nghe âm thanh, ước chừng có hơn mười người.
Vù một tiếng, cửa phòng bệnh được mở ra, Viện trưởng và các bác sĩ hiện ra ở ngưỡng cửa, thở phào nhẹ nhõm khi thấy Du Lộ tỉnh táo.
Du Lộ ngơ ngác lại được đưa đi kiểm tra. Lần này kết quả khá tốt, ít nhất là nụ cười trên mặt Viện trưởng và mọi người không thể giấu nổi.
"Thể chất của Du Lộ đã phục hồi đến mức bình thường của người Trái Đất cổ đại." Các bác sĩ trao đổi sôi nổi về phiếu kiểm tra,"Tinh thần cũng ổn định, não bộ không tổn thương, có thể tương tác với người khác. Quả nhiên là thuốc YD-8341. hiệu quả thật phi thường!"
Thuốc YD-8341?
Nguồn gốc của những linh lực kia?
Du Lộ nhanh nhạy ghi nhận cụm từ này, quay đầu nhìn xung quanh, định xuống giường thì được y tá nhỏ luôn quan sát cô đỡ lấy. Cô ấy mang cho Du Lộ một đôi dép lê, rồi mới cẩn thận đỡ Du Lộ đứng dậy, như đối xử với một búp bê không thể tự chủ vậy.
Đúng lúc Du Lộ định đứng lên, Viện trưởng và mọi người đang tranh luận sôi nổi lập tức quay đầu nhìn về phía cô, sự lo lắng và mong đợi hiện rõ trên khuôn mặt.
Du Lộ: ... Chẳng phải vừa kiểm tra xong rồi sao! Mọi người không cần phải như vậy đâu!
"Tốt lắm, chức năng cơ thể cũng đã hồi phục." Viện trưởng xúc động nói: "Có cảm thấy khó chịu chỗ nào không?"
Du Lộ vốn định trả lời ngay, nhưng chợt nhớ ra một chi tiết suýt bị bỏ qua do mải mê tu luyện.
Theo nhận thức của Viện trưởng và mọi người, lẽ ra cô không thể hiểu được lời họ nói.
Xét cho cùng, cô đã ngủ say hàng vạn năm, ngay cả chữ viết Long Hạ cũng đã thất truyền, lại thêm rào cản ngôn ngữ vũ trụ thông dụng. Trước đó do quá lo lắng, họ cũng không nghĩ đến chuyện trò chuyện với Du Lộ, có lẽ chưa nhận ra điểm này.
Giờ đã nghĩ ra, Du Lộ thuận theo mà diễn. Bằng không cô căn bản không thể giải thích được.
Vì vậy, Du Lộ làm ra vẻ ngơ ngác, nhìn đối phương do dự nói: "Các người đang nói chuyện với tôi sao?"
Viện trưởng và mọi người nghe thứ ngôn ngữ xa lạ từ miệng Du Lộ liền sững sờ.
Họ quên mất Du Lộ căn bản không hiểu được lời họ nói.
Từ khi tỉnh dậy, cô ở trong môi trường xa lạ, không có người quen, không hiểu được lời người khác, cũng không thể giao tiếp với ai.
Ấy vậy mà Du Lộ không hề la khóc, khi được họ đưa đi kiểm tra chỉ im lặng nghe theo sự sắp xếp, phối hợp kiểm tra, dùng tâm trí để hiểu ý của họ, hoàn toàn không hề khóc lóc.
Người dân hệ sao Belta vốn dĩ có thân hình cao lớn hơn người Trái Đất cổ đại, Du Lộ nhỏ nhắn gầy guộc, mặc bộ đồ bệnh nhân xanh trắng càng làm nổi bật vẻ bé nhỏ, chỉ có đôi mắt hạnh sáng long lanh trông đặc biệt đáng thương.
Sự phối hợp ngoan ngoãn của cô, ngoài việc hiểu chuyện, có phải còn vì sợ hãi? Vì biết mình không địch lại họ, nên cố nén nỗi sợ để phối hợp, đến giờ mới dám lên tiếng.
Nghĩ thông suốt chuyện này, trái tim các bác sĩ và y tá chợt mềm lại.
Quả đúng là đứa trẻ biết khóc mới được cho bú!
Du Lộ trước đó quá im lặng, họ lo lắng cho tình trạng cơ thể cô mà không chăm sóc đến cảm xúc, để mặc cô đơn độc trong hoảng loạn.
Với người Trái Đất cổ, 18 tuổi đã trưởng thành, nhưng ở thời đại tuổi thọ trung bình 280 này, 18 tuổi vẫn chỉ là đứa trẻ chưa thành niên. Bây giờ đứa trẻ này không ba mẹ, không gia đình, không bạn bè, mà vẫn đang nỗ lực giao tiếp với những người xa lạ, cố gắng thích ứng với thời đại này...
Viện trưởng mắt hơi đỏ lên, quay sang nói với các bác sĩ: "Lấy máy phiên dịch lại đây."
Nói rồi, ông cúi người xuống để Du Lộ có thể nhìn xuống mình, cố gắng ra hiệu bằng tay, giọng nói vốn hiền lành lại thêm năm phần cưng chiều: "Cháu đừng lo, ta lấy máy phiên dịch cho cháu là có thể hiểu lời chúng ta nói, chúng ta không phải người xấu".
Thấy Du Lộ vẫn nhìn mình không phản ứng gì, Viện trưởng hơi thất vọng. May thay trợ lý nhanh chóng mang máy phiên dịch tới, ông vội đưa cho Du Lộ, ra hiệu cho cô đeo vào, rồi tự mình cũng đeo thiết bị phiên dịch cá nhân.
Ông nhìn Du Lộ do dự nhận lấy, đặt máy phiên dịch bên tai,"Tôi là Hoắc Tư, Viện trưởng bệnh viện này."
Bên tai Du Lộ vang lên thứ tiếng Long Hạ méo mó, như người ngoại quốc mới học tiếng Long Hạ còn chưa thẳng lưỡi. Nhưng đây là bậc thang, Du Lộ sẽ không bỏ lỡ, nên thử mở lời: "Cảm ơn... cái bình to kia thật thần kỳ".
Cô kéo chủ đề về điểm mình quan tâm.
Cô cần linh lực, nhưng rõ ràng trong không khí căn bản không có linh lực lẻ để hấp thụ, vậy thì những năng lượng đặc biệt thu nạp được trong khoang điều trị là vô cùng trọng yếu.
Nghe giọng nói rụt rè của Du Lộ, Viện trưởng càng thêm vui mừng.
Du Lộ có thể nói chuyện, tư duy không vấn đề, còn có trí tò mò - điều này chứng tỏ cơ thể cô hoàn toàn bình thường.
Đối với con người, với người Trái Đất, với Đế quốc và thậm chí toàn bộ hệ sao Belta, đây quả thực là tin vui!
-