ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 421

Khu thử nghiệm thuốc vốn dĩ âm trầm tử khí, ở trong mấy ngày ngắn ngủ đã có sinh khí.

Tình hình thật sự là mỗi ngày mỗi chuyển biến tốt đẹp lên.

Những người bệnh đó là những người có thể cảm nhận trực quan nhất, sự đau đớn do ung thư giai đoạn cuối tạo thành đối với thân thể cứ từng ngày giảm bớt, người bệnh ung thư phổi thường ho ra máu đen phát hiện bản thân không còn hộc máu nữa, bọn họ có thể cảm giác được thân thể của mình rõ ràng trở nên khoan khoái hơn nhiều, bàn tay cũng dần dần có sức lực hơn.

Người bệnh có thể đi lại hoạt động ở trong phạm vi cho phép, cô gái nhỏ tên Nhược Nhược kia cảm thấy thật sự nhàm chán lại tốn thời gian, chị trợ lý xinh đẹp còn mang cho cô mấy quyển sách bài tập, Nhược Nhược cầm bút xoạt xoạt giải đề ở trên sách bài tập.

Rõ ràng đối với học sinh bình thường mà nói, học tập là chuyện cực kỳ đau khổ, nhưng Nhược Nhược lại vô cùng quý trọng.

Cô có thể dùng bút viết chữ.

Mẹ ở trong phòng bệnh cắm hoa, hoa này là do trợ lý đưa tới, bên tai là âm thanh con gái đang làm bài tập sàn sạt.

"Mẹ, con cảm thấy bệnh của con khỏi rồi."

Nhược Nhược cầm đáp án tiểu chuẩn đối chiếu bài của mình, chỉ sai một lỗi, tuy rằng trị bệnh ung thư bằng hóa chất lâu như vậy nhưng nhìn thế này cô cũng không bị thụt lùi quá nhiều.

Tâm tình Nhược Nhược rất tốt, liền vô cùng cao hứng dùng tiếng Quảng Đông nói chuyện với mẹ:

"Con muốn về nhà gặp cha, gặp ông bà."

Cô gái nhỏ vì để thể hiện bản thân đã thật sự khôi phục còn cố ý nắm tay lại gồng lên số cơ bắp mà cô căn bản không có, chọc cho mẹ cười ra tiếng. Từ khi con gái bị ung thư tới nay, bà liền chưa từng nở nụ cười, hôm nay cuối cùng đã cười rồi.

"Ông Hoàng, ông khá hơn chút nào không?"

Lúc này, một cái đầu nhỏ thò vào, là Nhược Nhược.

Đâu là cô gái nhỏ tuổi nhất trong lần thử thuốc này, lúc trước gò má cô tái nhợt, lúc này đã có chút ửng hồng, ánh mắt to tròn đang nhìn bọn họ.

Bệnh của cô gái này không nghiêm trọng như bọn họ, năng lực hồi phục cũng tốt.

Lúc vừa có chút sức lực lại không cần truyền thuốc cô cũng sẽ không ngồi yên được, mò mẫm đi dạo chung quanh khu vực thử thuốc.

"Nhược Nhược, chúng ta về thôi, đừng làm phiền ông Hoàng nghỉ ngơi."

Nhược Nhược nắm lấy tay mẹ, ánh mắt chờ mong nhìn mẹ:

"Mẹ, đột nhiên con muốn ăn canh trứng."

Người mẹ không cầm được nước mắt, bà không nhịn được gật đầu nói:

"Được, hôm nay chúng ta ăn canh trứng."

Nhìn cô gái nhỏ có sức sống, người mẹ già tựa như sắp quên mất cô bị ung thư, thật giống như đoạn thời gian ác mộng trước kia chỉ là do cô bé bị một trận cảm nho nhỏ mà thôi.

Bởi vì không liên lạc cùng với bên ngoài cho nên người trong nhà chắc hẳn còn đang nôn nóng chờ đợi tin tức đi?

Người mẹ nhìn trợ lý tiến vào, không khỏi hỏi thăm:

"Cậu học viên nghiên cứu khoa học ơi, xin hỏi có thể thông báo một tiếng với người nhà của chúng tôi rằng chữa bệnh thực sự có hiệu quả được không? Tôi sợ bọn họ lo lắng cho đứa nhỏ."

Cậu học viên nghiên cứu khoa học cười nói:

"Kết quả thí nghiệm thuốc của chúng tôi đều sẽ công bố ra bên ngoài trước tiên, mọi người không cần lo lắng."

Trước khi tới Nhược Nhược đã tìm hiểu qua, tuy nói rằng thí nghiệm thuốc hắn phải công bố kết quả, nhưng có rất

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip