Chương 464
Hứa Yểu và Quý Chính Khanh đi ra bên ngoài, Thôi Quốc Cường và bà Chu Thúy Lan tới tiễn hai người, còn không ngừng cố giữ hai người lại ăn cơm tối xong rồi hẵng đi.
Quý Chính Khanh khẽ vuốt trán, lên tiếng nói:
"Ông Thôi, cháu cũng không dám chờ tới buổi tối, tửu lượng của cháu không thắng nổi ông."
Lời này của anh khiến cho ông Thôi Quốc Cường vô cùng vui vẻ, ông lập tức cười ha ha:
"Vậy để hôm khác chúng ta tiếp tục uống, nếu bây giờ không phải đang dịp Tết, ông thế nào cũng phải khiến cho thằng nhóc cháu phải nằm bò xuống ."
Hai người bước lên xe, Thôi Quốc Cường dặn tài xế lái xe cẩn thận, dõi mắt đưa tiễn hai người.
Hứa Yểu trả lời Quý Chính Khanh, chúc Tết xong rồi cũng đã đến lúc phải trở về. Cùng lúc ấy, mấy cô gái trẻ vẫn còn đứng ở đó nhìn theo bóng dáng của Hứa Yểu. Một cô gái trẻ tóc ngắn trong đó giống như đã lấy hết dũng khí, bỗng nhiên hỏi cô:
"Chị Yểu, đội thu tiền thuê của chị có nhận thực tập sinh không?"
Hứa Yểu quay đầu lại cười nói:
"Tạm thời không nhận. Tuy nhiên nếu có chỗ nào luyện vị trí thực tập sinh, chị sẽ để ý giúp các em."
Cô gái trẻ nước mắt lưng tròng gật đầu, bọn họ đương nhiên biết dịch vụ thuê nhà của Hứa Yểu có ban ngành khẩn cấp. Mặc dù là ký hợp đồng vay tiền nhưng không cần trả tiền lãi, càng như vậy, người thuê lại càng không muốn dùng tới, trừ khi đã rơi vào hoàn cảnh rất bất đắc dĩ.
Mọi người đều hiểu rõ ý nghĩa của ban ngành này, vì vậy không ai muốn bởi vì chút suy nghĩ lòng tham không đáy mà gây nên tổn thất cho ban ngành. Tình cảm phải đến từ hai bên, cho dù là người thuê hay chủ nhà cũng đều như vậy.
Hứa Yểu ngồi ở trong khoang xe, cô ngước mắt nhìn gương mặt tuấn tú hơi đỏ lên của Quý Chính Khanh, cô nghiêng người sang, ngửi thấy mùi rượu nhàn nhạt trên người anh bèn tò mò nói:
"Thật sự uống say à? Sau khi uống say, anh sẽ có dáng vẻ ra sao?"
Hứa Yểu thật sự rất muốn nhìn xem dáng vẻ khi uống say của Quý Chính Khanh, dù sao tính cách con người khi uống rượu cũng rất quan trọng.
Quý Chính Khanh nhẹ nhàng gác đầu mình lên vai Hứa Yểu, hơi thở của anh phả lên chiếc cổ trắng nõn như ngọc của Hứa Yểu, khẽ mỉm cười nói:
"Anh còn tưởng rằng em sẽ không muốn biết."
Hứa Yểu càng tò mò hơn:
"Anh uống say sẽ nổi điên à?"
Bàn tay nóng hổi do uống rượu của Quý Chính Khanh nhẹ nhàng đặt lên chiếc eo mảnh mai của Hứa Yểu, cánh tay của anh và cơ thể anh rất khác nhau, vô cùng mạnh mẽ, sức mạnh từ cánh tay của anh kéo eo cô lại khiến cô dựa sát vào người anh.
Quý Chính Khanh cười giải thích:
"Không đâu, nhưng... Lý trí sẽ khó mà khống chế được, sẽ rơi vào thế hạ phong."
Hứa Yểu bỗng nhiên rất muốn hỏi thứ gì sẽ chiếm thế thượng phong, sau khi cảm nhận được cánh tay của anh đặt lên hông mình, cô cảm thấy mình không cần phải hỏi nữa cũng đã biết được đại khái.
"Thượng phong," Quý Chính Khanh khẽ cắn vào vành tai của cô nói:
"Là dục vọng."
Quý Chính Khanh vừa nói dứt lời, tài xế liền bật tấm ngăn phía trước xe hơi lên, ngăn cách phía trước vào sau xe thành hai không gian riêng biệt.
Hứa Yểu: "?"
Khoan đã, tài xế có phải đã nghĩ nhiều rồi không?
Quý Chính Khanh cười vài tiếng bên tai cô, hai người cùng mắng tài xế:
"Đầu óc liên tưởng quá nhiều cũng là bệnh."
Xe ô tô chạy
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền