Chương 100: Quyển 3 - Chương 100
Edit: Diệu Linh
Chi Giang.
Lúc này đã là nửa đêm gần sáng.
Vỏ cây đột ngột bị rơi xuống, xua tan màn sương mù dày đặc trong đêm đen.
Màn sương trắng lững lờ trôi xung quanh rồi dần khép lại. Bên ngoài màn sương trắng, ma quỷ thưa thớt đang di chuyển không có mục đích.
Người thanh niên mặc quần bơi cách đám ma quỷ trong gang tấc, cứ vậy lẳng lặng quan sát số lượng ma quỷ phía ngoài và đường đi của chúng nó, sau đó mới trở về chỗ ở của anh ta.
“Thủy triều ma quỷ năm nay trễ nhỉ? Bình thường thời gian này chúng nó đã tấn công rất nhiều lần rồi.”
Kỷ Lạc Thần xoay két sắt mở ra một cánh cửa nhỏ, anh ta nhập mật khẩu, sau đó đi vào cánh cửa phía sau két sắt.
Anh ta đi về phía trước chưa tới nửa mét, đôi dép tông đã hoàn toàn bị ngập trong nước. Theo bước đi của anh ta, nước càng lúc càng sâu.
Làn khói mỏng bay trên mặt nước, Kỷ Lạc Thần đi tới chỗ chính giữa, mực nước lúc này đã cao bằng ngực anh ta.
Sương trắng phía trước dày đặc nên chỉ có thể loáng thoáng thấy hình dáng của một vật thể cao lớn, đó là tượng thành của Chi Giang.
Chi Giang nói: “Sự việc xảy ra khác thường, nhất định là có điều kỳ lạ. Chúng có kẻ cầm đầu, nên mỗi việc chúng làm đều có mục đích…”
Kỷ Lạc Thần nói: “Chúng ta có cần yêu cầu mọi người hạn chế di chuyển hơn không?”
Tốc độ di chuyển của màn sương trắng nhanh hơn, Chi Giang dừng chút rồi nói: “Không cần, việc hạn chế lúc này đã là giới hạn mà đa số con người có thể chịu được rồi, nếu vẫn tăng tiếp sẽ khiến họ sinh ra tâm lý muốn nổi loạn.”
Kỷ Lạc Thần không chút do dự nói: “Được, đều nghe theo cô.”
Anh ta đứng thẳng lưng ở dưới nước, trong mắt hiện lên vẻ do dự giống như muốn nói gì đó nhưng lại không dám mở miệng.
Chi Giang hỏi: “Lạc Thần, anh làm sao thế?”
Kỷ Lạc Thần do dự hồi lâu, không biết là nên nói hay không nên nói.
“Chỉ là trực giác của tôi thôi, nhưng tôi nghĩ…”
Chi Giang thấy anh ta như thế thì thầm thở dài, chắc Lạc Thần vẫn còn áy náy vì mấy năm trước để xảy ra sự việc kia.
Cô ấy nói: “Anh nên quên việc đó đi, anh có còn nhớ dáng vẻ hăng hái lúc ban đầu của mình không, vậy mà giờ lại sợ hãi trong việc đưa ra quyết định ư? Kỷ Lạc Thần mà năm đó tôi tán thưởng đâu mất rồi?”
Kỷ Lạc Thần khẽ thả lỏng nét mặt: “… Nhưng tôi… tôi đã hại cô thành ra như này, ngay cả năng lực tách bản sao tượng thành cũng bị hắn lấy mất, khiến cho việc chống lại thủy triều ma quỷ này mới khó khăn tới vậy.”
Anh ta không di chuyển, nhưng mặt nước lại nhẹ nhàng xao động.
Chi Giang nói: “Biết người biết mặt mà không biết lòng, hắn cố ý thể hiện bản thân mình để có thể giành được sự tin tưởng của anh. Ở thời điểm mấu chốt đó là anh đã dựa vào trực giác của mình để cứu chúng ta, khiến tôi không bị tổn hại quá nhiều.”
Kỷ Lạc Thần nghe thấy Chi Giang an ủi mình như vậy thì nói: “Chúng ta tiến bộ thông qua việc không ngừng phạm sai lầm, nếu một lần ngã đã không muốn đứng dậy thì mãi mãi chúng ta chỉ có thể đứng yên một chỗ, có gặp lại chuyện cũ thì cũng không thể làm gì khác.”
Mấy năm trước Chi Giang đã xảy ra một việc lớn long trời lở đất.
Lúc đó Chi Giang đang trong thời kỳ phát triển nhanh chóng. Sau khi Kỷ Lạc Thần trở thành Thành
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền