ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Gả Cho Một Tòa Thành Hoang

Chương 102. Quyển 3 - Chương 102

Chương 102: Quyển 3 - Chương 102

Edit: Diệu Linh

Kim Vũ Thái đã làm quen với mọi người sống trong ngôi nhà tích hợp.

Thanh danh của Khúc Kiến Chương và thuộc hạ của hắn ta ở đây rất kém, bọn họ bị gọi là “Diêm Vương lấy lông gà mà làm lệnh tiễn”* và “nhóm thuộc hạ không phải con người của Diêm Vương”.

(*拿著雞毛當令箭 (Nã trước kê mao đương lệnh tiễn) với ý nghĩa đại khái là “cầm cái lông gà mà cứ cho đó là lệnh tiễn” để chỉ bọn luồn cúi có chút quyền mà lên chân với người thường, còn nếu mà thật sự được cho quyền thì bọn này đúng là một loại hung thần cho người khác.)

Họ nói rằng Kim Vũ Thái mới tới đây, nên không thể biết rõ những sự việc rắc rối của Trà Phủ.

“Tên Khúc Kiến Chương này… nên tránh xa cậu ta ra, nếu nói gì đó khiến cậu ta không hài lòng thì cậu ta sẽ không xét duyệt đóng dấu cho cậu đâu.”

Người đang nói là chú Lưu sống ở căn phòng phía nam ở lầu 1 tòa nhà tích hợp, là một người ít nói, ngày thường làm xong công việc ở Trà Phủ sẽ lui về phòng nghỉ.

Dựa vào lời nói của người khác thì có vẻ như chú Lưu này là người hiểu rõ tình hình của mọi người ở Trà Phủ nhất. Kim Vũ Thái tốn không ít công sức, vừa lôi kéo làm quen vừa đánh vào tâm lý, mới có thể khiến ông ấy nói nhiều chuyện cho hắn biết.

“Trà Phủ chia làm nhiều khu vực khác nhau, giống như nơi chúng ta đang ở là rìa của tòa thành, càng ở gần trung tâm thì sẽ có đãi ngộ càng tốt… Không giống chỗ này, vì Khúc Kiến Chương chiếm làm của riêng nên chỉ có từng đó đồ ăn.”

Thấy chú Lưu tại cho hắn biết thêm những tin tức mới, Kim Vũ Thái hơi mỉm cười. Chuyện mà những người tưởng như không quan trọng biết, đôi khi còn nhiều hơn người khác nghĩ.

Chú Lưu là một người đàn ông trung niên hai bên tóc mai đã bạc trắng, bình thường cũng rất ít khi cười nói. Kim Vũ Thái đưa phần đồ ăn được chia cho đối phương, nhận được nụ cười cảm kích của ông ấy.

Kim Vũ Thái chờ sau khi chú Lưu ăn xong, hắn khó hiểu hỏi: “Khúc Kiến Chương gây khó dễ mọi người như vậy, mà không khiến ý thức tòa thành ghét ư?”

Chú Lưu không nói nên lời: “Ý thức tòa thành thì làm gì có chuyện yêu ghét con người, họ cho con người nơi để tránh né ma quỷ, đâu có quản chuyện riêng của con người. Tôi nghe nói cậu là Thành Quyến Giả của Tân An, chắc cậu phải rõ điểm này hơn tôi chứ?”

Kim Vũ Thái hơi nhướng mày, âm thầm ghi nhớ lời nói của chú Lưu, thì ra tính cách của Trà Phủ là như vậy à.

Trách sao lần trước khi hắn tỏ vẻ đáng thương như vậy mà đối phương chỉ nói hắn hãy báo với Dư Thanh Hà, ngoài ra không làm gì khác nữa.

Hắn lại nói: “Cháu thấy chị Dư là một Thành Quyến Giả hiền lành, cháu không nghĩ chị ấy sẽ đồng ý với cách làm của Khúc Kiến Chương đâu.”

Chú Lưu cười “Xì” một tiếng: “Thành Quyến Giả Trà Phủ của chúng tôi quả thật là người tốt, cũng là một người hiền lành. Nhưng hiện giờ là lúc nào, là tận thế đấy! Ai độc ác thì người đó mới là …”

Chú Lưu giơ ngón tay cái lên.

Ông ấy tiếp tục ăn màn thầu, nhai mấy miếng rồi nói: “Chỉ cần không tới mức xảy ra án mạng thì ý thức tòa thành sẽ không lo đâu. Dư Thanh Hà quá yếu đuối, bị Khúc Kiến Chương cưỡi đầu cưỡi cổ mà cũng không làm chuyện nhẫn tâm gì, cùng lắm chỉ cảnh cáo cậu ta thôi.”

“Cảnh cáo thì có

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip