ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Gả Cho Một Tòa Thành Hoang

Chương 118. Quyển 3 - Chương 118

Chương 118: Quyển 3 - Chương 118

Edit: Trang

“Vô lo vô nghĩ.”

Uông Việt Niên nghiền ngẫm bốn chữ này. Vẻ mặt của Hạ Phong Niên vẫn không có nhiều thay đổi, ông vẫn luôn cười, nhưng nụ cười cũng có nhiều loại, nụ cười lúc này ông rất dịu dàng.

Uông Việt Niên nói: “Anh rất yêu con gái của mình.”

Hạ Phong Niên trừng mắt nhìn anh ta, người này đang nói lời vô nghĩa gì vậy.

“Anh Hạ.” Uông Việt Niên lại hỏi: “Vừa rồi anh có nói một thời gian nữa có thể mang theo Chu Nguyên…” Anh ta cố ý bỏ qua mấy chữ tiếp theo: “Cụ thể là bao lâu?”

Trên đỉnh có một khe nứt nhỏ để lộ ra bầu trời, đủ để có thể thấy được bọn họ còn cách hẻm núi bao xa. Uông Việt Niên cho rằng chỉ dựa vào vài người bọn họ thì khả năng rời được khỏi đây là rất nhỏ.

“Một thời gian nữa là một thời gian nữa.”

Hạ Phong Niên xua tay, nhưng không trả lời cụ thể sẽ mất bao lâu.

Uông Việt Niên thở dài, vừa đúng lúc bụng anh ta kêu lên hai tiếng, tiếng kêu này vang lên cùng với tiếng thở dài của anh ta.

Hạ Phong Niên liếc anh ta: “Đói thì trở về Chu Nguyên ăn gì đi.”

Uông Việt Niên thuận thế đứng dậy. Hạ Phong Niên không cần ăn, theo lý thuyết mỗi sinh vật tồn tại đều yêu cầu cần có năng lượng, ma quỷ cũng cần sử dụng con người làm thức ăn. Hạ Phong Niên không ăn đồ ăn của con người, hay thực sự là anh ấy không ăn gì đây?

Uông Việt Niên bước đi chậm rãi.

“Mấy người bạn của cậu đã tỉnh lại được vài người rồi.”

Người đàn ông bị tòa thành lớn đè lên ở phía sau hét lên. Anh ta giật mình, lập tức đi nhanh hơn, anh ta bám chặt vào một chỗ rồi bắt đầu leo lên Chu Nguyên.

Loại đất được nuôi dưỡng bằng văn hóa thì sẽ thế nào?

Chính là cho dù có bị chìm trong lòng đất, bị ma quỷ vây quanh gặm nhấm mấy chục năm, nhưng nó vẫn không có dấu hiệu tàn lụi, đầy vẻ cổ xưa.

Uông Việt Niên gặp mấy người tỉnh dậy, trên đường đi đến đây đã đánh rơi một đồ vật bằng đồng có mấy trăm năm lịch sử xuống đường, anh ta hồn nhiên như không biết gì mà ngồi xổm xuống cạnh mấy người vừa tỉnh lại.

“Mọi người khỏe không?”

Người tỉnh dậy choáng váng, hiển nhiên là đại não vẫn chưa khôi phục hoàn toàn. Thiếu niên ở gần Uông Việt Niên nhất, đôi mắt phượng ở dưới cặp kính dần dần trở lại rõ ràng. Anh ta được Uông Việt Niên đỡ đứng lên, mượn ánh sáng yếu ớt từ đèn pin mà quan sát cảnh vật xung quanh.

“Đây là… dưới hẻm núi sao?”

“Là ở bên dưới hẻm núi và ở trên Chu Nguyên.”

Uông Việt Niên kể lại tất cả sự việc xảy ra từ đầu đến cuối khi bọn họ rơi xuống hẻm núi cho người thanh niên nghe.

Anh ta vừa nói, vừa khâm phục chiếc kính của người thanh niên giống như được dán vào mặt, từ trên cao rơi xuống mà không hề bị cong vẹo hay bị sứt mẻ gì.

Người thanh niên đeo kính là người khởi xướng hành động này, Bùi Sinh Âm – Thành Quyến Giả của Thần Kinh. Nói anh ta là người khởi xướng cũng không đúng, người khởi xướng thật sự chắc là Thần Kinh.

Các tòa thành gần đây đều biết, Thành Quyến Giả của Thần Kinh chính là người có nghề rủi ro cao, trung bình một năm rưỡi chết một người, ngắn nhất là hai tháng đã chết… Không có cách nào khác, hiện tại Thần Kinh là anh cả của ý thức tòa thành, Thành Quyến Giả của anh ấy cần phải làm gương đi làm rất nhiều chuyện, đặc biệt là ra ngoài khám phá.

Bùi

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip