ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Gả Cho Một Tòa Thành Hoang

Chương 120. Quyển 3 - Chương 120

Chương 120: Quyển 3 - Chương 120

Edit: Trang

Hoa Đình sẽ không ở lại Trung Châu, nhưng điều này không thể ngăn họ quan sát Trung Châu từ trên cao.

Vân Sâm, Mạnh Nhiên Lâm, Dư Triều Gia và Trương Vĩnh Phúc đứng bên rìa tòa thành để bọn họ có thể quan sát một cách cẩn thận hơn. Những dây leo mọc khắp nơi đã tạo thành một chiếc cáp treo ở bên dưới tòa thành, để bọn họ có thể quan sát Trung Châu gần hơn.

Không có sự bảo vệ của ý thức tòa thành, Trung Châu cũng giống như Tân An trước kia, bầu trời xám xịt, mặt đất không có sự sống, dấu vết của ma quỷ loang lổ ở khắp nơi.

Ở độ cao hiện tại, bọn họ không thể nhìn thấy được tình hình của tòa thành Trung Châu.

Tay của Mạnh Nhiên Lâm đặt ở cạnh cáp treo. Vân Sâm thấy đốt ngón tay của ông ấy trắng bệch, cuối cùng nghe thấy tiếng ông ấy khẽ thở dài.

“Vất vả cho mọi người rồi.”

Đây hẳn là những lời mà ý thức Trung Châu sẽ nói.

Vân Sâm nghĩ đến vợ con của Mạnh Nhiên Lâm, trong ấn tượng của cô, chú Mạnh là người rất yêu vợ con mình. Mấy ngày nay ông ấy không nhắc tới bọn họ, không biết là không nhắc đến hay căn bản là không nhớ ra nữa.

Tòa thành Trung Châu bị Vô Danh tính kế hủy hoại, tất cả mọi người đều không rõ tung tích. Chị Đỗ Quyên từng nói trước khi chìm vào giấc ngủ thì Trung Châu đã đưa người của mình đến những nơi khác, nhưng ở Hoa Đình, Tân An, Chi Giang và Trà Phủ chưa bao giờ nhìn thấy người Trung Châu cả.

Dư Triều Gia nâng tay đặt lên vai Mạnh Nhiên Lâm, anh ta nói: “Chú Mạnh đừng buồn, chúng cháu sẽ giúp đỡ chú khôi phục lại Trung Châu, giống như mọi người đã giúp đỡ Tân An vậy.”

Mạnh Nhiên Lâm gật đầu, gặp lại Trung Châu sẽ giúp ông ấy đỡ nhớ nhà hơn.

Nhìn qua toàn bộ Trung Châu thì không thấy có gì khác thường, dây leo rút lại, cáp treo từ từ bay lên, càng lên cao thì trong không khí có càng ít bụi bẩn màu xám tro trôi nổi.

Trương Vĩnh Phúc nói: “Trung Châu là nơi rất tốt, trước kia chú từng tới nơi này để tham gia thi đấu, đáng tiếc thời gian không được dài, không thể đi hết toàn bộ Trung Châu… Sau đó lại không có cơ hội để đi đến các thành phố khác.”

Mạnh Nhiên Lâm cười, trong nụ cười có chút chua chát: “Trung Châu thực sự là một nơi tốt. Khi còn nhỏ, tôi không nhận ra được vẻ đẹp của quê hương mình, chỉ cảm thấy nó vừa nghèo lại vừa lạc hậu, không có chỗ để tôi phát triển sự nghiệp chút nào, có liều mạng đến bể đầu máu chảy cũng muốn chạy đến thành phố lớn hơn.”

Trương Vĩnh Phúc cười lớn: “Tôi hiểu.”

Vân Sâm là đứa trẻ được sinh ra ở tận thế, Dư Triều Gia cũng là đứa trẻ lớn lên ở tận thế, bọn họ không thể hiểu được tiếng cười của hai người trung niên.

Dư Triều Gia học theo người già cười vài tiếng.

Vân Sâm rũ mắt, ghi nhớ toàn bộ địa hình của Trung Châu vào trong đầu.

Mạnh Nhiên Lâm chạm vào dây leo rồi nói: “Hoa Đình, thật ra năm đó tôi muốn đến nơi này của cậu nhất, nhưng đáng tiếc không đủ điểm, cho nên tôi mới học trường ở Thần Kinh.”

Dây leo lay động tỏ vẻ ngạc nhiên, cáp treo chưa tới phạm vi bao phủ của hơi thở tòa thành, Hoa Đình không thể đáp lại Mạnh Nhiên Lâm bằng cách nói chuyện được.

Sau khi cáp treo trở về tòa thành, mấy người tản ra đi làm việc riêng, toàn bộ hành trình đều nhờ tòa thành di chuyển nên mọi người vô cùng an nhàn, chỉ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip