Chương 122: Quyển 3 - Chương 122
Edit: Diệu Linh
Tin tức Hạ Phong Niên đang ở bên dưới khiến mọi người vô cùng hào hứng.
Hoa Đình không thể trực tiếp đi xuống, anh và Hạ Phong Niên bị ngăn cách bằng một tòa thành to lớn, không gian còn lại của khe hở không đủ để anh tiếp tục đi xuống.
Nếu mấy người Vân Sâm và Mạnh Nhiên Lâm muốn thấy Hạ Phong Niên thì chỉ có thể dùng cách vừa rồi của Hoa Đình, dùng dây leo để nhảy xuống vị trí lúc nãy.
Dây leo cố gắng giao tiếp với Hạ Phong Niên thông qua các cành cây của mình. Đáng tiếc là những động tác của dây leo chỉ Vân Sâm mới hiểu, Hạ Phong Niên không hiểu anh muốn biểu đạt điều gì.
Mặt đất ở chỗ này rất đặc biệt, dây leo không thể viết chữ trên đây, cố gắng hết sức muốn biểu đạt tâm tư nhưng chỉ nhận lại được vẻ mặt chết lặng của Hạ Phong Niên.
Hoa Đình nhụt chí.
Dường như Hạ Phong Niên biết mọi người trong tòa thành sẽ làm gì. Ngay khi nhóm người Vân Sâm và Mạnh Nhiên Lâm chuẩn bị xuất phát, ông nói: “Đồ rách nát nhỏ.”
Nghe thấy bốn chữ này, những cụm lá nho nhỏ như muốn nổ tung, giống hệt những con mắt nhỏ, kinh ngạc mà “nhìn” Hạ Phong Niên.
Hạ Phong Niên cố ý gọi Hoa Đình như thế và tỏ rõ thái độ không thích của mình, ông phớt lờ thái độ của Hoa Đình rồi tiếp tục nói: “Trời tối thì hẳn để họ xuống, thời gian này ở bên dưới rất nguy hiểm.”
Nơi này rất nguy hiểm sao? Dây leo ngắm nghía Uông Việt Niên, không phải nơi này còn con người khác hay sao.
Hạ Phong Niên bình tĩnh nói: “Thân sơ khác biệt*, có một số chuyện không cần thiết phải nói với những người không quen.”
(*Người quen và kẻ xa lạ khác nhau)
Uông Việt Niên: “…” Câu nói này để trong lòng là được rồi, nói rõ ra như thế làm gì!
Anh ta cười khan hai tiếng, nói thẳng: “Anh Hạ, anh Bùi và mọi người bên Chu Nguyên chắc đang có rất nhiều việc, tôi nên đi giúp họ mới phải, không thể tiếp tục nói chuyện phiếm với anh rồi.”
Hạ Phong Niên: “Đợi đã…”
Ông gọi anh ta lại rồi vỗ nhẹ lên dây leo: “Cậu đưa cậu ta lên đi, cậu ta sẽ kể chuyện cho mọi người giải trí. Nhân tiện cậu ta là Thành Quyến Giả của Vũ Nguyên, hẳn là sẽ biết những chuyện mà mọi người muốn biết.”
Uông Việt Niên: “?”
Anh ta ngày càng nghi ngờ Hạ Phong Niên chưa bao giờ học ngữ văn, cái gì mà nhân tiện là Thành Quyến Giả của Vũ Nguyên, giữa có thể diễn tấu nói với Thành Quyến Giả thì rốt cuộc cái nào nặng cái nào nhẹ?
Tuy rằng anh ta là người Vũ Nguyên, nhưng anh ta không biết diễn tấu nói đâu!
Đó là những thứ cần phải học tập và thực hành mới có, chứ không phải đã có sẵn khi được sinh ra ở Vũ Nguyên đâu…
Uông Việt Niên thấy dây leo sau khi nghe thấy Hạ Phong Niên nói vậy thì nhìn về phía anh ta. Dây leo nhắm về phía đó, cành cây to lớn xé gió lao tới, như một con trâu hung hãn, sức lực mạnh tới mức có thể đâm chết người.
Anh ta chết mất thôi.
Uông Việt Niên nhắm mắt lại, sau khi đợi một lúc lâu vẫn không thấy dây leo va vào mình. Anh ta mở to mắt nhìn kỹ đã thấy mình đang lơ lửng giữa không trung, xung quanh mắt là một màu xanh lục.
Dây leo với màu xanh lá đậm hơi run rẩy, vậy mà anh ta đã được đối phương đưa về phía trước rồi.
Tốc độ di chuyển rất nhanh, Uông Việt Niên không cảm thấy bị choáng váng hay khó chịu. Anh ta ngạc nhiên, hơi
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền