Chương 124: Quyển 3 - Chương 124
Edit: Tâm
Vân Sâm sử dụng biện pháp mà Hạ Phong Niên bày cho, dùng năng lượng của bản thân mình khai thông năng lượng bên trong tượng thành, rồi khống chế tốc độ của dòng chảy năng lượng.
Ngày thường dây leo luôn hăng hái phấn chấn, giờ từng nhánh yếu ớt ngã trên mặt đất, uể oải ỉu xìu. Năng lượng cuồn cuộn theo trình tự được dẫn vào, dây leo lập tức ngẩng đầu ưỡn ngực, đong đưa tại chỗ.
Trạng thái Hoa Đình lúc bấy giờ tốt chưa từng có, anh đặc biệt nhảy nhót khoe khoang: “Bố thật sự rất thích anh, cho anh nhiều năng lượng như vậy!”
Tâm trạng Vân Sâm rất tốt, một lúc lâu sau cô cố ý chơi xấu nói: “Hình tượng ma bệnh của anh trước mặt bố không cách nào loại bỏ được đâu.”
Hoa Đình: “…”
Lời này tựa như lời thì thầm của ma quỷ, cứ văng vẳng bên tai anh.
Dây leo phát điên đi lại tại chỗ, bỗng nhiên anh ngừng động tác, nói: “Anh Dư và Thành Quyến Giả của Vũ Nguyên muốn đánh nhau à?”
Vân Sâm sững sờ, chuyện gì thế này. Cô hoàn thành nốt lượng năng lượng còn lại, lập tức chạy đến phòng họp.
Cửa phòng họp không đóng chặt, dây leo kẹt ngoài cửa, từ khe cửa truyền đến một tiếng rống giận vang trời!
“Tôi không tin, Kim Tử không thể làm ra loại chuyện này được!”
Ngay sau đó, một tiếng “Rầm” thật lớn vang lên.
Vân Sâm bước nhanh về phía trước, tay dùng sức đẩy, cửa mở ra, nhìn thấy toàn cảnh bên trong phòng họp không sót thứ gì.
Vóc dáng to lớn khỏe mạnh của Uông Việt Niên đứng trước bàn, đỏ mặt tía tai. Anh ta đập chiếc bàn gỗ trong phòng họp, nhìn dáng vẻ đúng là có chút muốn đánh nhau.
Lúc này Dư Triều Gia đang cúi người trước bàn, sắc mặt anh ta cũng không tốt lắm. Anh ta đưa tay đoạt lấy túi hạt dưa bị đánh bay một nửa, đồng thời động tác cực nhanh mà quét hạt dưa trên bàn vào túi, ôm lấy túi hạt dưa của mình, tức giận nói:
“Sự thật đã đến nước này mà anh vẫn không tin, còn tức giận với cái bàn. Cái bàn có gì sai, đập hỏng rồi anh phải bồi thường. Thời kỳ tận thế còn lãng phí lương thực, lao động rất vất vả không biết sao hả?”
Bực dọc khiến Uông Việt Niên như khí cầu bị chọc thủng, cả người khô héo ngồi lên ghế, ánh mắt dại ra. Anh ta không tin Dư Triều Gia nói cái thứ bại hoại kia lại là bạn tốt Kim Hòa Doãn của anh ta.
Vân Sâm liếc mắt nhìn dây leo, này gọi là muốn đánh nhau đây sao?
Hoa Đình: “…” Anh nhìn động tác lúc đấy, xác thật có điểm như là muốn đánh nhau cơ mà.
Mới vừa rồi hai người đều xúc động, không chú ý động tĩnh phía bên cửa kia.
Dư Triều Gia liếc mắt quét qua bóng người, vừa thấy là Vân Sâm, anh ta lập tức hô lên: “Tình huống bên kia thế nào, nơi này anh đã nói với anh ta rồi. Người này là bạn tốt của Kim Vũ Thái, vẫn không chịu tiếp thu sự thật đấy. Hắn có trăm ngàn người bạn ở Chu Nguyên, trong đó còn có Thành Quyến Giả của Thần Kinh, chúng ta đã tiếp xúc tới chưa? Thuận tiện đưa người này trở về đi, đỡ phải để anh ta ở đây phá banh hết.”
Uông Việt Niên vốn đã phiền lòng, nghe cái miệng nhỏ của Dư Triều Gia cứ lảm nhảm không ngừng thì anh ta càng phiền lòng hơn. Người này không biết khi anh ta biết được bạn thân không phải người tốt, thì tâm lý thay đổi đến mức nghiêng trời lệch đất rồi hay sao!
Vân Sâm gật đầu.
Dư Triều Gia: “Cũng không cần gọi người khác nữa, cứ đi qua
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền