ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Gả Cho Một Tòa Thành Hoang

Chương 128. Quyển 3 - Chương 128

Chương 128: Quyển 3 - Chương 128

Nhiều người ở Quỳnh Nhai đang giận dữ la hét, những người trẻ tuổi cường tráng mà ngày thường phụ trách săn bắn đang sải bước chạy về phía trước.

Lý Đỗ Quyên nhìn thấy không ít người đang cầm vũ khí nhắm về phía cô ấy. Cô ấy không ngửi thấy mùi thuốc súng, thế nên trên tay những người này không cầm súng.

“Ha ha ha ha…” Vô Danh nở nụ cười: “Sau khi bà ngoại cô chết…”

Để kẻ địch nói những lời vô nghĩa là chuyện mà mấy người bại não mới làm. Lý Đỗ Quyên bóp cò súng.

“Đùng!”

Bắn ở cự ly gần khiến cái đầu dưới chân cô bắn tung tóe ra bụi bẩn màu trắng đỏ, Lý Đỗ Quyên đạp chân xuống nghiền nát cả não hòa cùng với máu đỏ tươi. Cô ấy nghe thấy có người thét chói tai phía sau lưng.

“Bảo! Bảo Nhi! Con tôi…”

“Dì Cố ngất rồi.”

“Mau báo cho Quỳnh Nhai…”

“Người phụ nữ điên này từ đâu tới vậy?”

“Cô ta giết người rồi, không được để cô ta chạy trốn!”

“Trong tay cô ta có súng, cẩn thận.”

Những người này bước đi cẩn thận, bọn họ đã bị thủ đoạn tàn nhẫn của người phụ nữ này dọa sợ. Trên người đối phương ngập mùi máu tươi nồng đậm, từ khi bọn họ sinh sống trong tòa thành này đến giờ chưa gặp cảnh tượng nào đáng sợ như vậy.

Lý Đỗ Quyên biết phía sau đang có người tới gần, bọn họ ngay cả cung cũng cầm không vững, mũi tên phóng tới, cô ấy còn chẳng cần quay đầu lại mà vẫn có thể dễ dàng né tránh.

Cô ấy lấy cái chai bên hông, mở nắp ra, đổ chất lỏng bên trong lên toàn bộ thi thể.

Cùng lúc đó cô ấy hóa ra đốm lửa giữa những ngón tay, nhẹ nhàng búng que diêm tạo thành một đường parabol rơi xuống thi thể, ngọn lửa bùng lên trong nháy mắt, lốp bốp thiêu thi thể cháy rụi.

“Mẹ nó…”

Người phía sau bị hành động của cô ấy chọc giận.

Lý Đỗ Quyên thở dài, trong quá trình tấn công Vô Danh, cô ấy đã gặp phải vô số tình huống như thế này, cô ấy lười giải thích cũng chẳng có ý định giải thích. Cô ấy treo lại cái chai lên thắt lưng, sau đó lại lôi thứ gì đó ra, cầm chúng trên tay.

“Nhìn đi.” Lý Đỗ Quyên xoay người giơ tay lên, ngược chiều ánh sáng đối mặt với mọi người, lắc lắc thứ gì đó trong tay: “Lựu đạn.”

Đám người đuổi theo vừa nghe đến hai chữ “Lựu đạn” thì lập tức phanh gấp, đối phương đã ném đồ vật về phía bọn họ.

Thứ đồ vật tròn vo đen thui lăn tới, mọi người sợ tới mức toàn bộ đều lui về phía sau, chạy thục mạng.

Chạy thật lâu, bọn họ cũng không nghe thấy tiếng nổ nào cả.

Không ổn, trúng kế rồi!

Bọn họ vội vàng trở về, trên bờ cát chỉ còn lại một thi thể cháy đen, mảnh đạn màu đen với hoa văn không biết tên lẳng lặng nằm trên mặt đất như đang cười nhạo bọn họ.

Người phụ nữ kia đã không còn thấy bóng dáng, xung quanh cũng chẳng còn chút dấu vết của cô ấy.

*

Lý Đỗ Quyên ra khỏi phòng thay quần áo cạnh bãi biển, trang phục trên người đã hoàn toàn thay đổi. Đầu cô ấy đội mũ lưỡi trai, miệng ngậm que kẹo đã quá hạn sử dụng, mang theo chiếc balo trên vai hiên ngang đi vào phạm vi hơi thở mà tòa thành Quỳnh Nhai bao phủ.

Cô ấy tìm một cái ghế ngồi xuống giữa quảng trường rộng lớn không một bóng người, từ trong balo lấy ra một chiếc túi, bên trong là quyển sổ ghi chép cùng với cây bút.

Mở ra trang đầu tiên viết về truy kích Vô Danh, cô ấy viết tiếp vào: [Năm 2032… Giết chết Vô Danh trong

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip