ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Gả Cho Một Tòa Thành Hoang

Chương 138. Quyển 4 - Chương 138

Chương 138: Quyển 4 - Chương 138

Đình Thương Lãng.

Trăng chiếu sáng trên bầu trời, các ý thức tòa thành sẽ đứng hoặc ngồi trong đình, nghe Chi Giang nói về tình trạng ô nhiễm đất của Bảo Châu và Vô Danh đã giả làm người Bảo Châu trà trộn vào du thuyền rồi tấn công Chi Giang.

Theo lời kể của Chi Giang, trái tim của Hoa Đình vừa thấp thỏm vừa lo âu.

Nghe đến lúc Vân Sâm sử dụng dây leo làm vũ khí tấn công, anh khẽ cười. Khi nghe nói Vân Sâm thực sự gi3t chết cơ thể con người của Vô Danh rồi đốt nó và đã bình an vô sự, anh cuối cùng cũng thở ra một hơi và nới lỏng nắm đấm.

Hoa Đình mặc đồ trắng, vạt áo bị anh vò nát.

Khi anh đang chậm rãi vuốt lại nếp gấp quần áo, Chi Giang đột nhiên nói: “… Nhưng Vô Danh không chết hoàn toàn. Theo như Hạ Phong Niên nói thì Vô Danh chỉ là một trong những loại ma quỷ khác nhau mà thôi, không phải là thủ lĩnh thực sự.”

“Ai là thủ lĩnh?”

“Tên phát ra khí đen.”

“Cụ thể là…”

“Tôi cũng không biết.” Chi Giang lắc đầu, mặt dây chuyền tinh xảo trên trán lắc lư, nói: “Loại trừ thử xem… Vô Danh, Ủy Xà, Quỷ Dại, Họa Bì, v.v… đều là những loại ma quỷ khác nhau tương ứng với tòa thành khác nhau. Địa vị của thủ lĩnh ma quỷ trong lòng ma quỷ tương đương với tầm quan trọng của Cửu Châu đối với chúng ta.”

Phép ẩn dụ không tính là thích hợp nhất, nhưng rất thuận tiện để Hoa Đình và những người khác hiểu được.

Hoa Đình vẫn luôn ở cùng với Vân Sâm và Hạ Phong Niên, anh không biết nhiều, có một số điều mà Hạ Phong Niên thậm chí còn không nói với Vân Sâm, chứ đừng nói là nói với anh.

Anh chỉ biết từ Vân Sâm rằng Hạ Phong Niên có nỗi niềm băn khoăn, nhiều quy tắc mà họ không hiểu đã hạn chế Hạ Phong Niên.

Đôi vai hai bên đột nhiên nặng trĩu, trong khóe mắt phản chiếu hai cái bóng xanh, hai anh em Trà Phủ nằm trên vai anh.

Hoa Đình nghe anh em Trà Phủ đồng thanh hỏi: “Hạ Phong Niên biết rất nhiều điều phải không? Chi Giang hỏi thì anh ấy đều sẵn lòng trả lời, điều đó có nghĩa là anh ấy không bài xích chúng ta. Tại sao anh ấy không thể tự mình nói với chúng ta chứ?”

“Chắc là do hạn chế thôi.” Hoa Đình hơi xoay người, anh em Trà Phủ tự nhiên trượt khỏi vai anh.

Hai người đều lười đứng dậy, chỉ dán bụng vào trên lan can bằng đá, cúi người nhưng lại ngẩng đầu lên, giống như hai con sâu bướm khổng lồ màu xanh cố chấp treo trên lan can.

“Đúng vậy, do hạn chế, quy tắc cơ bản để duy trì sự cân bằng.” Sau khi Chu Nguyên đồng ý với Hoa Đình, anh ấy nói thêm: “Hạ Phong Niên muốn nói với chúng ta rất nhiều điều, anh ấy không thể chủ động, nhất định phải do chúng ta phát hiện ra điểm bất thường, sau đó đi hỏi anh ấy thì mới có được câu trả lời, giống như tình trạng của Chi Giang lần này vậy.”

Trung Châu mỉm cười nói: “Có một số việc đặc biệt chỉ có thể biết được ở một khoảng thời gian đặc biệt, chúng ta chỉ cần tránh ma quỷ, hành động theo từng bước là được.”

Nếu biết trước cũng không chắc sẽ đối phó được, thậm chí có thể nảy sinh những rắc rối không đáng có.

Tân An chợt hiểu ra: “Hóa ra là vậy, quan trọng vẫn là Cửu Châu.”

Chu Nguyên gật đầu.

Hoa Đình hỏi: “Nên làm gì với những mảnh vỡ của tượng Cửu Châu nằm rải rác khắp nơi đây?”

Chu Nguyên nói: “Không cần gấp, thời cơ vẫn chưa tới.”

Anh em Trà Phủ lại

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip