ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Gả Cho Một Tòa Thành Hoang

Chương 146. Quyển 4 - Chương 146

Chương 146: Quyển 4 - Chương 146

Nắm đấm như xé gió lướt qua hai má của Vân Sâm, ánh mặt trời chiếu vào trên mặt, tóc dựng lên, nhìn kỹ vẻ mặt của cô thì có thể nhìn ra một tia thất thần.

Nhậm Bội Quân có thể cảm nhận được sự lơ đãng của Vân Sâm, cho dù như vậy, trong cuộc tập luyện này cô ấy cũng không thể bắt được đối thủ, điều này khiến cô ấy càng vui hơn.

Cô ấy trời sinh sức lực mạnh mẽ, luôn thích trấn áp và chiến thắng bằng sức mạnh tuyệt đối. Nay gặp phải đối thủ có thực lực không thua kém mình, chiêu này không có tác dụng, cô ấy chỉ có thể bắt đầu nghĩ đến “tà đạo”, chẳng hạn như một số định vị và kỹ năng.

Đối với Vân Sâm mà nói thì những điều này đều vô ích.

Khi năng lượng trong cơ thể cô tăng lên thì không thể dùng tố chất cơ thể của người bình thường để đo lường sức lực của cơ thể cô nữa.

Ngay cả khi cô không chủ động sử dụng năng lượng, năng lượng sẽ tự động chuyển hóa cơ thể cô, khiến cô mạnh hơn, phản ứng nhanh hơn, nhận thức cũng mạnh mẽ hơn, v.v.

Tập luyện với Nhậm Bội Quân, không ngoa khi nói rằng người lớn đang bắt nạt trẻ con.

Vân Sâm không phải là người coi thường đối thủ, chỉ là… Tâm trí của cô bây giờ rất rối bời, căn bản không thể tập trung.

Hoa Đình có thích cô không?

Không cần phải hỏi cũng biết, câu trả lời chỉ có một từ – Thích.

Nhưng “thích” ở đây, cô luôn cho rằng đó là sự yêu thích giữa gia đình và bạn bè thân thiết, không có cảm xúc nào khác.

Tức là tình yêu giữa nam và nữ.

Từ khi được dịch chuyển khỏi Trung Châu, không ngờ đến Hoa Đình, trong hoang mang hoảng loạn nhận nhận được sự bảo vệ của anh. Ngay từ đầu cảm giác đối với ý thức tòa thành chỉ có biết ơn, sau đó có cảm giác gần gũi hơn khi nhận ra ý thức tòa thành này cũng chỉ là “đứa trẻ” cùng tuổi với cô… Cô luôn đối xử với Hoa Đình như một cậu em trai, một thành viên trong gia đình.

Lúc đó cô cho rằng mình không có gia đình, không có ai quý mến, gặp được ý thức tòa thành tốt bụng bằng lòng làm người nhà của cô, cô rất cảm kích, không dám có suy nghĩ khác.

Cô sống thận trọng ở một nơi hoàn toàn xa lạ, sau khi nhận ra rằng ý thức tòa thành này nuông chiều mình hơn cô nghĩ, cô mới hoàn toàn yên tâm.

Khi đó anh bị ma quỷ nhắm tới, hơn nữa anh vẫn còn yếu, có rất nhiều chuyện không thể tự mình làm, cô sẽ làm, cô sẽ bảo vệ anh.

Hoa Đình là người nhà của cô, sao cô có thể có những suy nghĩ không hay về gia đình mình được chứ!

Cơ bắp trên cánh tay cong của Vân Sâm căng lên để đỡ những cú đấm nặng nề của Nhậm Bội Quân, hết cú đấm này đến cú đấm khác, dữ dội như một cơn bão, hai chân của cô để lại những vết xước sâu trên mặt đất, cánh tay đang đỡ đòn đánh không ngừng run rẩy.

Rung động đi lên tận cánh tay rồi lan đến ngực, khiến ngực cô ngứa ran, ngay cả những ý nghĩ kiên định trong lòng cũng không còn vững chắc như vậy nữa.

Thật sao?

Nhậm Bội Quân ép Vân Sâm vào một góc của võ đài, cô ấy trừng đôi mắt tròn xoe, nói với vẻ rất bất mãn: “Từ năm phút trước đến giờ cậu cứ tránh mãi, vẫn chưa đánh trả một lần nào, có phải cậu đang thầm nhớ người trong lòng không?”

“Không phải.” Vân Sâm lập tức phản bác, đồng thời khi cô phản bác, cô dễ dàng thoát khỏi

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip