ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Gả Cho Một Tòa Thành Hoang

Chương 153. Quyển 4 - Chương 153

Chương 153: Quyển 4 - Chương 153

Người đàn ông mập mạp đó tên là Lệnh Thời Thanh.

Là một Thành Quyến Giả mới nhậm chức không lâu của Thiên Hồ mà đã gặp phải một loạt sự kiện bi thảm.

Thân hình béo ú của anh ta nửa nằm trên đất, mông chổng cao, cổ thì rướn lên, tư thế như một tên khốn chỉ muốn cố nhìn cho rõ cảnh tượng trước mắt, trông có hơi buồn cười.

Dưới người anh ta là bãi cỏ, xúc cảm mềm mại từ lòng bàn tay nói cho Lệnh Thời Thanh biết rằng đây không phải là cỏ dại mọc lung tung, mà nó là một bãi cỏ đã được cắt tỉa từ trước.

Anh ta lại nhìn sang những cái cây cao to ngay bên cạnh…

Ừm, có thời gian rảnh rỗi làm những việc như cắt tỉa bãi cỏ trong rừng này thì tòa thành đây chắc chắn là nơi vừa nhàn vừa an toàn.

Đây mới là tòa thành sở hữu một ý thức tòa thành chân chính!

Trong đầu Lệnh Thời Thanh vụt lên rất nhiều ý tưởng, quên luôn nỗi sợ hãi do cú chết hụt vừa rồi mang lại.

Cuối cùng anh ta cũng chú ý đến anh bạn cũng được cứu cùng lúc với mình đang run lẩy bẩy.

Và cả hai người vừa nhìn khí chất thì đã biết không phải dạng vừa ở cách đó không xa.

Một nam một nữ, nam thì có khuôn mặt trẻ con, cười híp cả mắt trông rất hiền lành.

Nữ thì trẻ hơn, vóc dáng cao ráo, khuôn mặt có nét giống với người đàn ông bên cạnh, đường nét khuôn mặt cho người ta cảm giác lãnh đạm khó gần.

Lệnh Thời Thanh đoán đây chắc là một cặp anh em.

Chú ý thấy cô em gái cứ ngó trán mình mấy lần, thế là anh ta chủ động chào hỏi trước.

Sau khi tự giới thiệu bản thân xong, Lệnh Thời Thanh biết được tên người nữ là Vân Sâm, còn người nam là Hạ Phong Niên.

Tòa thành trên không dưới chân anh ta là Hoa Đình, chính những dây leo của Hoa Đình đã cứu họ khỏi tay ma quỷ.

Vân Sâm là Thành Quyến Giả của Hoa Đình, dây leo to khỏe đứng cạnh cô, thân thiện vẫy lá với họ.

Sắc trời đậm dần, mây trôi che khuất ánh trăng, đa số những người ở đây đều bình tĩnh lại.

Vân Sâm định hỏi tình hình như thế nào, họ sẽ không vội đến Thiên Hồ nếu chưa biết rõ tình hình ở đó.

Cô miêu tả đơn giản mục đích đến của bên mình rồi hỏi: “Dưới kia xảy ra chuyện gì thế, tại sao những người kia lại cố ý ném mọi người ra khỏi hơi thở tòa thành?”

“Họ đang tìm trò để giải trí đấy.” Lệnh Thời Thanh rống cổ lên trả lời như thể một đứa học sinh tiểu học được giáo viên chủ nhiệm mời phát biểu vậy.

Tán cây lớn bên cạnh xào xạc hai tiếng, một con khỉ nhảy ra khỏi tán cây, trừng mắt với Lệnh Thời Thanh với ánh mắt “anh điên à”, khi quay đầu lại bèn đổi sang ánh mắt ướt át đáng thương vẫy cái móng vuốt nhỏ xíu của nó với dây leo và Vân Sâm, sau đó chui vào lại tán cây.

Những người khác kinh ngạc nhìn cảnh tượng này, chẳng lẽ động vật trong tòa thành này thành tinh hết rồi à?

Vân Sâm bảo Lệnh Thời Thanh không cần nói lớn tiếng như vậy rồi yêu cầu đối phương kể lại ngọn nguồn câu chuyện.

“Kể ra thì dài lắm.” Biểu cảm của Lệnh Thời Thanh trông như tức giận sôi máu, anh ta nói: “Trước đây không ai trong chúng tôi từng sinh hoạt trong tòa thành cả, theo cách nói của người trong tòa thành các cô thì chúng tôi chính là những người lang thang đó.”

“Cách gọi người lang thang này rất hợp với chúng tôi, đúng thật là những tên lang thang khắp chốn mà, chỉ

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip