Chương 156: Quyển 4 - Chương 156
Lệnh Thời Thanh dẫn một người đàn ông đầu như ổ gà đến, đây là Nghiêm Văn Thần.
Khi anh ta đang định giới thiệu thì chợt thoáng thấy nét mặt kỳ lạ của hai người mà anh ta tưởng là anh em nhưng thực ra là bố con.
Vận Sâm càng thêm cạn lời.
Sắc mặt Hạ Phong Niên chuyển đen, trong chốc lát đã trở thành dáng vẻ lúc nào cũng có thể đánh người khác.
Hiện trường còn có người thứ ba, người đó đeo kính trông giống một người lịch sự, không hiểu vì sao rõ ràng người đó là một người có phong thái lãnh đạm, nhưng khi đối diện với Hạ Phong Niên lại để lộ ra một loại cảm giác tay sai kỳ lạ.
Lệnh Thời Thanh không nhận ra người này, anh ta nhìn trái lại nhìn phải, bầu không khí có chút ngượng ngùng.
“Khà khà khà, con trăn bơi qua rồi, bọn người xấu bị con trăn ăn rồi!”
Những lời nói điên khùng của Nghiêm Văn Thần khiến cho tất cả mọi người đều nhìn anh ta.
Vân Sâm dùng ánh mắt hỏi Lệnh Thời Thanh, đây là Nghiêm Văn Thần à?
Lệnh Thời Thanh gật đầu, giơ tay lên chỉ vào đầu của mình nói:”Ở chỗ này của cậu ta ở đây có chút không bình thường, thời gian tỉnh táo trong ngày rất ít.”
Bùi Sinh Âm đánh giá người đàn ông đầu ổ gà kia, quần áo của đối phương mặc dù bị sờn rách nhưng không xộc xệch, sau lưng mang những túi vải to nhỏ khác nhau, cái nào cái nấy đều được nhồi đồ căng phồng.
Trong vài phút khi Nghiêm Văn Thần bị Thần Kinh gọi đến, ngôn ngữ biểu đạt rất bình thường, biểu cảm có chút giống người bình thường.
Lúc đó anh ta và Thần Kinh đều không nghĩ đến những phương diện khác.
“Anh Nghiêm, tôi là Thành Quyến Giả của Thần Kinh, trước kia chúng ta đã từng gặp nhau rồi.” Bùi Sinh Âm nhẹ giọng hỏi: “Anh nói với chúng tôi rằng anh có ba mảnh vỡ, mảnh vỡ đang ở đâu?”
“Wow rắn, nhìn rắn kìa!” Nghiêm Văn Thần phớt lờ câu hỏi của Bùi Sinh Âm, anh ta trốn sau cơ thể to lớn của Lệnh Thời Thanh
Anh ta chốc chốc lại vỗ tay, chốc chốc lại chỉ tay về phía dây leo treo lơ lửng giữa không trung, trên miệng luôn nở một nụ cười toe toét, khóe miệng còn vương chút nước bọt.
“Với tình trạng hiện giờ của anh ta, căn bản không thể hiểu được anh đang hỏi cái gì.” Lệnh Thời Thanh dùng cổ tay áo lau đi nước miếng trên miệng Nghiêm Văn Thần, anh ta hỏi Bùi Sinh Âm: “Mảnh vỡ là cái gì?”
Vân Sâm nói: “Món đồ giống như cục đá, lúc trước anh có nói anh ta thường hay chơi mấy viên đá cục cưng, ở đâu thế?”
“Viên đá cục cưng của anh ta à? Thường hay mang trên người.” Lệnh Thời Thanh nói Nghiêm Văn Thần đứng yên không được động đậy, sau đó đưa tay mò mẫn túi hoa trên người.
Nghiêm Văn Thần rất nghe lời Lệnh Thời Thanh, anh ta đứng yên tại chỗ để mặc cho Lệnh Thời Thanh lấy những bảo vật đối với anh ta mà nói đều rất quan trọng từ trong túi ra.
Thịt xông khói khô, con dao nhỏ gỉ sét, đá đánh lửa, vài tấm ảnh đã nhạt màu không thể xem rõ hình ảnh, trái cây thối rữa đã bốc mùi bên trong chiếc bình, các loại hạt phơi khô…
Cảm giác mỗi lần chạm vào túi đều rất giống với viên đá.
Lệnh Thời Thanh lấy ra tất cả những món đồ rồi lại đặt nó trở lại, tay của anh ta sờ vào túi quần có khóa kéo bên hông của Nghiêm Văn Thần.
Hình dạng đồ vật trong túi quần có chút cộm tay, gần giống với viên đá.
Trên mặt Lệnh Thời Thanh hiện rõ nét vui mừng, cuối
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền