Chương 169: Quyển 4 - Chương 169
Sau khi Vân Sâm nói Hoa Đình bi3n thái xong, thoáng cái đã đứng ra rất xa.
Hoa Đình không nhúc nhích, cũng không dám cử động, bởi vì trước đó Vân Sâm đã nói không cho phép anh cử động.
Làn gió nhè nhẹ lướt qua mặt, mang theo sự mát mẻ, hơi nóng trên mặt Vân Sâm cũng vơi đi nhiều, cô quay đầu lại nhìn, nhận ra rằng ý thức tòa thành nào đó vẫn ngồi xổm ở sau.
Vân Sâm sững sờ đi tới kéo anh đứng dậy, bất lực nói: “Anh có ngốc không vậy?”
Thanh niên áo trắng chăm chú nhìn bàn tay đang chủ động tóm lấy mình, trên môi nở nụ cười vui vẻ.
Vui tới mức trông có vẻ hơi… ngô ngố.
Đột nhiên, Hoa Ðình dừng lại, anh nhìn xuống phía dưới nhưng không phải nhìn đồng cỏ mà là dây leo phía dưới của tòa thành đã gửi thông báo cho anh.
“Tìm thấy Giang Hữu rồi.”
Đương trời ban trưa, nắng chói rực rỡ.
Bên dưới là một ngọn núi khổng lồ với những ngọn núi cao, rừng rậm và khe núi trùng điệp.
Nếu như đứng dưới chân núi nhìn lên đỉnh thì ngọn núi này trông như một tòa lâu đài khổng lồ, nguy nga tráng lệ.
Tượng thành Giang Hữu nằm bên trong ngọn núi khổng lồ này.
Vân Sâm mặc một bộ quần áo sẫm màu, tiện cho việc hành động, trượt theo dây leo xuống mặt đất.
Đế giày cao su của cô giẫm lên những chiếc lá rụng. Đất đá trên núi khá lầy lội, bùn văng lên tứ tung theo từng bước chân của cô.
Ngọn núi này đã từng được con người khai phá, bên trong núi có những con đường bằng đá và những bậc tam cấp để người leo núi nghỉ ngơi cùng nhiều kiến trúc nhà ở khác.
Nhiều năm trở lại đây, các tòa nhà và cơ sở vật chất nơi đây đã bị ma quỷ phá hoại xuống cấp trầm trọng, trông rất khó coi.
Vân Sâm đi đến dốc bên rìa ngọn núi, nhìn xuống phía dưới.
Giữa những đống đổ nát chất thành đống ở lưng chừng núi có ẩn giấu một phiến đá tròn nhỏ bé.
Đó là bệ của tượng thành.
Tượng thành Giang Hữu biết tìm chỗ để lớn thật đấy.
Vân Sâm nhìn cảnh vật bốn phía xung quanh, đặt một điểm cố định, buộc dây thừng, giẫm lên thành núi, từ từ tiếp cận tượng thành Giang Hưu.
Cô chú ý tới màu đen thoắt ẩn thoắt hiện giữa các khe đá.
Vân Sâm nhấc chân, đá bay một viên đá.
Ngay lập tức, mùi lưu huỳnh cay nồng xộc vào mũi cô!
Tình hình thế này… lẽ nào Giang Hữu cũng gặp phải thủ đoạn độc ác của ma quỷ ư?
Nhưng dòng chảy và phạm vi ô nhiễm của chất lỏng màu đen kia không bằng ở Trung Châu và Kiềm Trung.
Vân Sâm làm sạch chỗ để đặt chân xuống, thành thạo truyền năng lượng cho tượng thành.
Cũng giống như trạng thái của các ý thức tòa thành khác khi vừa thức dậy, những viên đá xung quanh tượng thành Giang Hữu bị năng lượng thu hút, trôi nổi lơ lửng.
Cuối cùng chúng xếp chồng lên nhau tạo thành tượng thành Giang Hữu. Sau khi bề mặt bị nứt ra, tượng thành Giang Hữu mới lộ ra hình dạng tựa như lá cờ bay phấp phới trong gió.
Giang Hữu mới tỉnh dậy vẫn chỉ dừng lại ở cấp bậc tòa thành nhỏ, ký ức của anh ấy vẫn chưa được hồi phục, anh ấy không nhớ những gì đã xảy ra trước khi chìm vào giấc ngủ sâu, nhưng khi thấy Vân Sâm là con người thì rất vui, anh ấy liên tục tự giới thiệu về bản thân và đề cử Vân Sâm trở thành Thành Quyến Giả của mình.
Hoa Đình lặng lẽ hạ thấp độ cao của toà thành, anh hy vọng Giang Hữu sẽ nhận ra sự hiện diện của anh.
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền