Chương 180: Quyển 5 - Chương 180
Hơi thở tòa thành của Hoa Đình vẫn đang lan rộng, đất đai loại bỏ ô nhiễm, trở về dáng vẻ ban đầu.
Càng nhiều dây leo lan ra, phủ kín mọi ngóc ngách của tòa thành.
Khoảng xanh thưa thớt nào đó trong tòa thành, dưới sự xâm nhập của hơi thở tòa thành sau khi nâng cấp thì nhanh chóng được bao phủ bởi những thảm cỏ xanh biếc.
Không khí chuyển động, một vài ánh sao rơi từ trên không xuống đủ để ngưng đọng thành một bóng dáng cao gầy.
Hai mắt Vân Sâm sáng lên đầy rạng rỡ, người vừa đến Hoa Đình đã không đợi được mà chạy về phía trước.
Cô vừa mới đi được một bước, mặt đất phía trước bỗng nhô cao lên.
Cứ như vậy khi đến dưới chân cô mới dừng lại.
Dây leo từ dưới mặt đất nhô lên!
“Anh xin lỗi.”
Giọng nói hối lỗi ở độ tuổi thiếu niên của Hoa Đình đồng thời vang lên.
Anh thật sự xin lỗi, bây giờ mới đạt đến tòa thành trung bình, bây giờ mới nhớ ra người quan trọng nhất đối với anh.
Vân Sâm ôm lấy dây leo đang buồn bã, cười trong trẻo nói: “Em rất nhớ anh.”
Hoa Đình cảm nhận được cơ thể ấm áp kia, hạnh phúc nhưng lại ngượng ngùng mà vặn xoắn dây leo, nhỏ giọng đáp: “Anh cũng rất nhớ em.”
Một người một thành bước đi dưới ánh chiều tà, chậm rãi trở về.
Cành cây mảnh khảnh mềm mại quấn quanh ngón tay Vân Sâm, Hoa Đình vừa mới trở về tòa thành trung bình không lâu, đang lồ ng ghép ký ức xưa và nay lại.
Thông thường đều đợi đến lúc rảnh rỗi, ví dụ như trước khi đi ngủ sẽ đọc, trừ phi có chuyện gì đó đặc biệt quan trọng cần phải biết ngay lập tức.
Trình tự sau khi hồi phục kí ức của mỗi ý thức tòa thành đều là như vậy.
Một người một thành yên lặng bước đi, Hoa Đình đã quay lại, lớp sương mù bao phủ lên trái tim Vân Sâm đột nhiên biến mất rồi.
Bọn họ không cần nói nhiều lời, chỉ cần ở bên cạnh nhau như vậy là được rồi.
Vân Sâm góp nhặt những điều thú vị gần đây kể cho Hoa Đình nghe, cơ bản đều là những gì mà cô nghe được từ chỗ Kỷ Lạc Thần.
Chuyện quan trọng hơn là đợi khi Hoa Đình đến đình Thương Lãng thì những ý thức tòa thành khác sẽ kể toàn bộ với anh một cách tỉ mỉ và chi tiết.
Hoa Đình say mê lắng nghe, thỉnh thoảng sẽ đánh giá một hai câu.
Rất lâu rồi không được nghe Vân Vân nói chuyện, cho dù cô nói bất kỳ nội dung gì, chỉ cần được nghe giọng của cô, anh cũng sẽ rất hạnh phúc.
Vân Sâm nhắc đến Lão Vương Bát.
Hoa Đình vô cùng kinh ngạc, đám dây leo đang chuyển động đột ngột dừng lại: “Lão Vương Bát vậy mà lại ăn phải một mảnh vỡ tượng Cửu Châu à?”
Anh vẫn chưa đọc đến đoạn ký ức này.
“Vậy…” Anh lại phản ứng lại rất nhanh: “Những chuyện trước kia bố làm đều là để nhắc nhở chúng ta rằng Lão Vương Bát có bất thường đúng chứ?!”
Vân Sâm gật đầu.
Từ đầu đến cuối Hạ Phong Niên đều cực khổ âm thầm nhắc nhở họ, nhưng họ lại nhận ra muộn như vậy.
Hoa Đình dựa theo từ ngữ liên quan trích ra đoạn ký ức này, anh đại khái đã hiểu được tình hình bá đạo hiện tại của Lão Vương Bát rồi.
“Thật không thể tin được.”
“Vẫn còn có chuyện khó tin hơn nữa cơ.” Vân Sâm hiếm khi phồng hai má như trẻ con, cô nói: “Em vừa mới từ Thần Kinh trở về, Thần Kinh đã làm một chuyện vô cùng đáng sợ, làm cho em phun hết số nước đã uống lên người anh ấy.”
Hoa Đình: “!”
Thần Kinh
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền