ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Gả Cho Một Tòa Thành Hoang

Chương 186. Quyển 5 - Chương 186

Chương 186: Quyển 5 - Chương 186

Trừ khi Bách Việt bằng lòng tự xuất hiện, nếu không với tác dụng của Người Câu Khói Sóng mà anh ấy bắt chước thì họ khó mà phát hiện ra anh ấy được.

Vân Sâm trở lại Hoa Đình vào buổi trưa, nghe được chuyện này vừa buồn cười vừa bất lực.

“Trà Phủ không liên lạc được với Bách Việt sao?”

“Có xác suất nhất định.” Hoa Đình nhẹ nhàng nói: “Khi Người Câu Khói Sóng cần “lấy hơi”, lúc đó khả năng che chắn của nó sẽ tương đối yếu đi.”

Theo lời Chi Giang, lúc Người Câu Khói Sóng “lấy hơi”, khả năng che chắn yếu đi chỉ mang tính tương đối mà thôi, nhưng Trà Phủ có thể lợi dụng cơ hội để liên lạc với đối phương.

Anh em Trà Phủ rất không hài lòng với cách nói lợi dụng cơ hội này, bọn họ cau mày đồng ý chuyện này, liên tục tìm cách liên lạc với Bách Việt.

“Biết được tung tích của Bách Việt là được rồi.”

Vân Sâm mở tủ trang bị của mình ra, lấy con dao màu đen lấy từ chỗ Lý Đỗ Quyên ra, bắt đầu quá trình bảo dưỡng hàng ngày.

Cô vừa bảo dưỡng vừa nói: “Hóa ra cảnh tượng giám sát trong lối đi là năng lực của Quy Sĩ, nếu ma quỷ cũng nhìn thấy thì có ảnh hưởng gì không?

Hoa Đình nói: “Hiện tại có Người Câu Khói Sóng, cùng lắm ma quỷ chỉ nghe được một chút âm thanh thôi.”

Tài năng của Quy Sĩ chỉ có thể giám sát một địa điểm cố định, không thể di chuyển, năng lực của mảnh vỡ sẽ càng ít hơn, không phải lo ma quỷ sẽ nghe được chuyện bên trong tòa thành.

Nhưng sau khi các ý thức tòa thành bàn bạc xong, vẫn quyết định phải nhanh chóng tìm được các vị trí giám sát tòa thành ở tất cả các lối đi càng sớm càng tốt, sau này bảo con người cố gắng tránh hành động ở khu vực đó.

Vân Sâm thả lỏng hơn chút, không có ảnh hưởng gì lớn là được.

Một người một tòa thành ngừng nói chuyện, căn phòng bỗng chốc trở nên yên tĩnh.

Làn sương trắng bên ngoài cửa sổ vẫn còn đó, dây leo nằm bên mép bàn, lặng lẽ nhìn sườn mặt thanh tú của người trong lòng, cùng với đôi tay đang nghiêm túc làm việc của cô.

Hoa Đình hỏi: “Vân Vân, em không muốn nghỉ ngơi một chút sao?”

Từ lúc Vân Sâm quay lại từ hang động dưới lòng đất cho tới bây giờ vẫn chưa hề dừng lại nghỉ ngơi.

Buổi tối cô vẫn phải đi thăm dò hang động dưới lòng đất, cực kỳ nguy hiểm khi đến gần cây cột vuông trong màn sương đen…

Vân Sâm nói: “Em làm xong cái này đã.”

Hoa Đình chủ động xung phong: “Anh có thể giúp em!”

Vân Sâm không ngẩng đầu, trả lời: “Không cần đâu, em sẽ xong nhanh thôi, hiện giờ em cũng không thấy mệt.”

“Không để anh giúp… bởi vì đó là đồ mà chị Đỗ Quyên tặng cho em à?” Hoa Đình rất hối hận sau khi nói xong câu này, cảm giác xấu hổ trong nháy mắt bao phủ khắp tượng thành.

Hạ Phong Niên đang ngủ trưa trong ngôi nhà đá giương mắt nhìn tượng thành chuyển thành màu hồng nhạt, lẩm bẩm vài câu gì đó rồi quay lưng về phía tượng thành, tiếp tục nghỉ ngơi.

Vân Sâm nghe thấy lời này của Hoa Đình thì kinh ngạc, ngước mắt lên nhìn dây leo.

Dây leo đang mở cửa sổ, sẵn sàng nhảy khỏi cửa từ tầng một để tự sát.

Vân Sâm vội vàng đứng dậy khỏi ghế, bắt được dây leo đang muốn chạy trốn, nói vô cùng chắc chắn: “Anh đang ghen.”

Hoa Đình mạnh miệng nói: “Không có.”

Vân Sâm nhướng mày: “Anh còn đang ghen với chị Đỗ Quyên.”

Hoa Đình bướng bỉnh nói: “Không bao giờ, anh sẽ không bao giờ làm

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip