Chương 197: Chương 197: Ngoại truyện 1
“Vợ à.”
Một tiếng gọi nhẹ nhàng.
Ánh nắng xuyên qua cửa sổ chiếu vào nhà, chiếu sáng một khoảng, phủ một lớp vàng mỏng lên dây leo tưởng chừng như lộn xộn nhưng lại rất gọn gàng trên sàn nhà.
Cành cây mảnh mai ở góc tường kéo dài đến tận giữa căn phòng, quấn vào nhau tạo thành một luống dây leo lớn với độ mềm mại vừa phải, tràn trề sắc xanh mơn mởn.
Một bóng người màu trắng ngồi xổm bên giường, nửa ngồi trên đất, tóc dài chạm đất, đưa tay đẩy người trên giường thức dậy, nhưng đến giữa chừng lại dừng lại, đổi sang cách gọi nhẹ nhàng.
“Thức dậy thôi.”
Cái kén lớn do chăn tạo thành vẫn bất động.
“Vợ à, Vân Vân, cô giáo Vân Vân…”
Hoa Đình liên tiếp đổi nhiều tên gọi khác nhau.
Sau đó trong chăn phát ra một tiếng r3n rỉ đau đớn: “… Em cảm thấy như mình vừa mới ngủ thôi mà.”
Hoa Đình gác tay nằm ở mép giường, dây leo dưới cánh tay tạo thành chiếc giường lập tức lay động như một cơn sóng lớn: “Nên dậy đi thôi.”
“A A A, quá đáng lắm rồi đấy!”
Chăn đột nhiên bị nhấc lên, Vân Sâm bỗng nhiên ngồi dậy, kéo tóc rồi bất lực nói: “Em muốn ngủ thêm mười phút nữa.”
Hoa Đình nhẹ giọng nói: “Em bảo anh đánh thức em dậy sớm một chút, bất kể là dùng biện pháp gì để đánh thức em dậy…”
Vân Sâm: “…”
Được rồi, nhớ ra rồi.
Khi thời hạn một tháng mà Thần Kinh ép cô phải nghỉ ngơi kết thúc, cô lập tức nhiệt tình đi đến các tòa thành khác nhau để giúp đỡ, chớp mắt không để ý mà cô đã không ngủ trong vài tuần rồi.
Mặc dù cô là một viên đá năng lượng, nhưng trong cơ thể cô cũng có máu người, nên nếu cô không ngủ một hoặc hai tuần cũng không có vấn đề gì.
Nhưng sau khi không ngủ vài tuần, khi niềm vui phấn khích vì có thể làm việc trở lại qua đi, cảm giác mệt mỏi ập đến, đến nỗi cô có thể ngủ ngay cả khi đang đứng.
Thế là cô lại bị bắt quay trở lại Hoa Đình nghỉ ngơi cho thật tốt rồi mới được ra ngoài.
…
Hầu hết thời gian Vân Sâm đều cư xử rất bình tĩnh, nhưng đôi khi lại tỏ ra trẻ con khiến mọi người dở khóc dở cười.
Ví dụ, cô rất quan tâm đ ến chiều cao của mình, khi ai đó đang trò chuyện mà có nhắc đến vấn đề chiều cao thì khi quay đầu lại có thể nhìn thấy cô đang im lặng đứng ngay phía sau.
Một ví dụ khác, cô là người cảm thấy khó chịu khi không có việc gì làm nên sau khi lệnh cấm một tháng qua đi, cô chả thèm tiết chế tần suất đi giúp đỡ mọi nơi, thậm chí đã khiến bản thân kiệt sức.
Thật ra Vân Sâm chỉ cần đánh một giấc ngủ ngon là được.
Nhưng khi quay lại Hoa Đình cô cũng không chịu nghỉ ngơi đàng hoàng, dù mệt đến mức không thể đứng dậy nhưng vẫn phải duy trì thói quen dậy sớm mỗi ngày để tập thể dục buổi sáng.
Hoa Đình luôn để cô tự do làm mọi chuyện.
Nhưng hôm nay Vân Sâm thức dậy đã lâu, nhưng vẻ mặt vẫn còn buồn ngủ, hiển nhiên là ngủ chưa đủ giấc.
Thật ra ngay cả bản thân Vân Sâm cũng không biết tại sao mình lại cư xử điên rồ và phi lý như vậy.
Hoa Đình thì lại biết rất rõ.
Tại sao Vân Sâm lại chạy đến nhiều tòa thành khác nhau, tại sao dù kiệt sức đến thế nào nhưng cô vẫn luôn giữ cho bản thân mình thật tỉnh táo…
Cô muốn xem liệu mình có thể gặp Hạ Phong Niên hay không.
Cô có thể kiềm chế bản thân không ngăn cản Hạ Phong
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền