ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Gả Cho Một Tòa Thành Hoang

Chương 199. Chương 199: Ngoại truyện 3

Chương 199: Chương 199: Ngoại truyện 3

Im lặng.

Một sự im lặng chết chóc trong đình Thương Lãng.

Hoa Đình và Bách Việt nhìn nhau hồi lâu, khi các ý thức tòa thành khác tưởng rằng hai người bọn họ sẽ đánh nhau thì Hoa Đình đã rời khỏi dòng suối trước.

Bách Việt ngay lập tức mở chiếc quạt gấp ra, đắc thắng chiếm giữ vị trí mà cả anh ấy và Hoa Đình đều nhìn trúng.

Khi Hoa Đình chậm rãi bước vào đình đá, mắt của một vài ý thức tòa thành hơi co giật.

Hai tên tự luyến và đỏm dáng này vừa nãy suýt chút nữa đã cãi nhau chỉ vì vị trí nào đó ở dòng suối khiến người ta nhìn đẹp nhất.

Gom ý thức tòa thành tụm vào chung một chỗ chẳng phải là chuyện tốt gì.

Một vài ý thức tòa thành có tính khí lập dị, khi gặp một ý thức tòa thành khác có cùng tính khí lập dị thì rất dễ ghét nhau.

Tuy sẽ không đến nỗi đánh nhau tại chỗ, nhưng ý thức tòa thành lại không thích bầu không khí có thể dẫn đến cháy nổ bất cứ lúc nào.

Hoa Đình ngồi xuống, em trai Trà Phủ lập tức vỗ vai anh, giơ ngón tay cái lên khen ngợi: “Đúng là tòa thành có gia đình thì sẽ khác.”

“Ha ha ha…”

Đối diện bọn họ vang lên tràng cười giòn tan.

Vũ Nguyên mặc áo dài màu xanh lam đang bắt chéo chân, hai khủy tay đặt hờ tay lên lan can phía sau, nói: “Mấy người được rồi đó, bây giờ đều bắt đầu khoe khoang rồi.”

Cô ấy nói xong thì phồng môi thổi ra một hơi, tóc ngắn trước trán tung bay, đôi lông mày lưỡi mác đầy nam tính.

Hình dạng con người của Vũ Nguyên là nữ, nhưng ngoại hình và khí chất lại vừa là nam vừa là nữ, chỉ nhìn bề ngoài mà không nghe giọng thì khó mà phân biệt được giới tính.

Hoa Đình không quan tâm câu nói của Vũ Nguyên, anh đã quen với việc mấy ý thức tòa thành luôn lấy chuyện này ra để trêu chọc anh.

Anh chỉ mỉm cười, coi như đáp lại.

Vũ Nguyên nhìn thấy thì nói: “Triển lãm hoạt động văn hóa ở tòa thành của tôi sẽ bắt đầu sau vài ngày nữa, bảo Vân Sâm qua chơi đi, tôi nhớ cô ấy lắm.”

Ngày nay, mọi tòa thành ở Cửu Châu đều phải thường xuyên tổ chức các triển lãm hoạt động văn hóa tòa thành để con người chú ý đến việc trao đổi văn hóa truyền thống của tòa thành.

Hoa Đình còn chưa kịp trả lời, anh trai Trà Phủ đã nói trước: “Tôi nghe nói lần trước Vân Sâm tới chỗ của cô, năng lượng đã cạn hết mới trở về, phải nghỉ ngơi mấy ngày để hồi phục.”

Vũ Nguyên nheo mắt cười: “Chuyện này ấy à, nhắc tới là thấy chán. Nói chuyện khác đi, không phải chúng ta đến đây để nói chuyện à.”

Em trai Trà Phủ nói: “Bên cô làm làm hoạt động gì vậy? Có phải là tấu nói* không?”

“…” Vũ Nguyên tức giận liếc nhìn Trà Phủ: “Có phải thời điệu, khoái bản, bình thư và đơn huyền** đều bị tòa thành phía đông nam của mấy người nuốt vào bụng hết rồi không?”

Em trai của Trà Phủ nghẹn họng, nói: “Chúng tôi có đi xem đâu. Người dân đi xem về họ bàn luận như thế đấy.”

Vũ Nguyên: “Còn phải nói, thằng nhóc Uông Việt Niên kia đến Thần Kinh họp, lần nào cũng bị hỏi “Anh có biết tấu nói không?’”.

“Phì.” Hải Hữu ngồi bên cạnh cười lớn, cô ấy nói: “Nanami*, Thành Quyến Giả của tôi cũng bị hỏi, cô ấy vô cùng đau đầu.”

Vũ Nguyên vô cùng cạn lời, con người ở các tòa thành phía đông nam, mỗi lần đến các tòa thành phía bắc, dường như đều cho rằng mọi người ở đây sẽ biết vài đoạn tấu nói.

Tấu

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip