Chương 203: Chương 203: Ngoại truyện 7 - Hoàn toàn văn
Sáng sớm, trên đầu những ngọn cỏ vẫn còn đọng những giọt sương, không khí không có khí đen của ma quỷ bao trùm khiến người khác cảm thấy thật sảng khoái.
Vân Sâm đi từ điểm dịch chuyển ở Lũng Châu đến Sóc Phương.
Cảnh quan tòa thành của Sóc Phương rất thú vị, nhiều người chưa từng đến đây cho rằng những đồi cát vàng rộng lớn và hoang vắng là màu sắc chủ đạo ở đây, không biết rằng nơi đây còn có những đồng bằng và chăn nuôi gia súc rải rác trên bãi cỏ.
Vân Sâm vừa đặt chân xuống đất cát, Sóc Phương đột nhiên xuất hiện, đôi mắt ẩm ướt như chú nai con đang nghiêm túc nhìn cô.
“Tôi sẽ không cho cô ăn lén lút như U Châu và Lũng Châu, mặc dù Cửu Châu đã dặn chúng tôi phải chăm sóc cô thật tốt…”
Vân Sâm có chút bối rối, nhưng vẫn lễ phép chào hỏi: “Xin chào.”
“Xin chào.” Sóc Phương theo bản năng trả lời, sau đó anh ấy mới ý thức được lời nói của mình bị cắt ngang, nên nghiêm túc tiếp tục nói: “Nhưng loại chuyện ghê tởm như vậy, tôi sẽ không bao giờ…”
Sóc Phương có vẻ ngoài rất cởi mở, tóc nhìn chính diện thì ngắn, phía sau có một phần tóc dài được buộc thành bím, mặc quần ngắn, ở thắt lưng quàng một cái khăn dài có hoa văn dân tộc.
Anh ấy còn đội một chiếc mũ nhỏ tinh xảo.
Vân Sâm bị cây nấm lấp ló dưới chiếc mũ nhỏ hấp dẫn, không nhịn được hỏi: “Cây nấm trên đầu anh thật đáng yêu.”
“Cái này à? Bách Bộc tặng tôi đó.” Lời nói của Sóc Phương lại bị cắt ngang.
Anh ấy chạm vào cây nấm trong chiếc mũ, cảm nhận được sự ngưỡng mộ của Vân Sâm, anh ấy bèn lấy cây nấm trên đỉnh đầu ra và đưa cho đối phương.
“Cô thích thì tặng cô một cây nè.”
Khi Sóc Phương nhận ra mình đang làm gì, cả tòa thành như hóa đá tại chỗ.
Anh ấy muốn sửa chữa sai lầm của mình, nhưng Vân Sâm đã lấy mất cây nấm.
Cô chân thành nói: “Cảm ơn anh.”
Sau khi Vân Sâm nói xong, ý thức tòa thành phía đối diện không có phản ứng gì.
Vân Sâm nhìn sang thì thấy Sóc Phương vì ý chí không kiên định mà đã bỏ chạy với đôi mắt ngấn lệ!
Vân Sâm: “…”
Ý thức tòa thành thực sự có tính cách rất khác nhau, loại tính cách nào cũng có.
Cô cảm nhận được vị trí của ký hiệu do Hạ Phong Niên để lại, cô bước sang đó. Vị trí của ký hiệu cách điểm dịch chuyển ở mỗi tòa thành không xa, đi bộ một lúc là có thể đến được.
Cô đi đến trước bức tường thành làm bằng đất badan.
Ký hiệu nằm ở góc tường thành.
Bầu trời hôm nay hơi u ám, mây dày che khuất ánh sáng mặt trời, hộp đá năng lượng mà Vân Sâm đào ra không có ánh sáng rực rỡ đầy sắc màu khi được mặt trời chiếu rọi.
Cô phủi bụi trên nắp hộp đá rồi mở ra, bên trong là một chiếc hộp hình chữ nhật nhỏ và một lá thư viết tay của Hạ Phong Niên.
Vân Sâm mở ra hai thứ này một cách thuần thục.
Ánh mắt của cô có vẻ ngạc nhiên, thứ được đặt trong hộp hình chữ nhật hóa ra là một con dao làm bếp, hay nói chính xác hơn là một con dao phụ trong số những con dao làm bếp.
Tại sao thứ này lại xuất hiện trong câu chuyện ký ức tình yêu?
Đầu ngón tay của Vân Sâm chạm vào cán dao, ánh sáng đỏ khẽ lóe lên, giọng nói lại xuất hiện bên tai cô.
Tiếng gió hú.
“Đừng làm thế.”
“Tại sao? Không phải đó là lý do ngay từ đầu em tiếp cận anh à?”
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền