Chương 52: Quyển 2 - Chương 52
Tại sao anh không thể tò mò chứ?
Là một ý thức tòa thành, anh phải học hỏi tất cả mọi thứ mới đúng.
Hoa Đình nói như vậy xong, Dư Triều Gia tán thưởng: “Đúng vậy, bất kể là con người hay là tòa thành, đều phải giữ vững tinh thần tìm tòi kiến thức. Nếu anh trực tiếp hỏi như vậy, cô nhóc rất dễ xấu hổ.”
Vân Sâm không cảm thấy xấu hổ, để chứng minh rằng mình không hề xấu hổ, cô nói với Tòa Thành Nát.
“Yêu đương là quá trình vun đắp tình yêu.”
Tình yêu lại là gì vậy?
Hoa Đình rất hứng thú với chủ đề này.
Vân Sâm nghiêm túc giải thích: “Một loại tình cảm giữa con người với nhau, người khác giới nảy sinh ra loại tình cảm giúp thế hệ sau của con người con cháu đầy đàn.”
Tòa Thành Nát bày tỏ rằng anh đã hiểu, hóa ra tình yêu là thứ như vậy à.
“…” Dư Triều Gia một lời khó nói hết: “Em mới nhiêu tuổi đâu, tại sao không có chút suy nghĩ lãng mạn nào về tình yêu vậy chứ.”
Vân Sâm nheo mắt nhìn anh ta: “Vậy anh nói xem.”
Khi cô còn nhỏ, mẹ cô cũng đã kể cho cô nghe nhiều câu chuyện tình yêu đẹp. Hầu hết đều có kết thúc bi thảm, cô nghĩ rằng não của nhân vật chính có vấn đề.
Khi một người chết đi sẽ không còn lại gì cả.
Dư Triều Gia vốn muốn đưa ra một số ví dụ, nhưng anh ta nhận thấy trong ngày tận thế như hiện tại thì những câu chuyện đó thiếu đi yếu tố đồng cảm của con người phải bôn ba sinh tồn trong ngày tận thế.
Anh ta nói: “Bây giờ hai người cũng không muốn ngủ, đúng lúc tôi giảng cho hai người nghe về những ngôi nhà trong hẻm ở Hoa Đình.”
Hai người họ đồng thời nhìn anh ta.
Ngôi nhà kiến trúc dân cư ban đầu của Hoa Đình là nhà trong hẻm, hay còn được gọi là Shikumen [1]. Nó kết hợp các đặc điểm của văn hóa phương Tây và nhà ở truyền thống đã du nhập vào Hoa Đình ở thời điểm đó, trở thành văn hóa Shikumen độc đáo của Hoa Đình.
Ngay cả Hoa Đình hiện đại vẫn còn giữ một phần của kiến trúc Shikumen.
Văn hóa ngõ hẻm được đại diện bởi kiến trúc Shikumen là bức chân dung về cuộc sống của rất nhiều người Hoa Đình, mà con người là tổ hợp quan trọng nhất của thành phố… Đó là nhân văn và lịch sử.
Sau khi nghe Dư Triều Gia kể lại, trí nhớ của Hoa Đình trở nên rõ ràng hơn.
Nửa đêm, Vân Sâm đứng trước tượng thành, nghe thấy dây leo hỏi cô: “Em có muốn xem lại ký ức ngày hôm đó không?”
Bởi vì trí nhớ được khôi phục, sương mù bao phủ trong các tòa nhà kiến trúc liên quan cũng đã mờ hơn rất nhiều.
Như vậy có thể giúp Vân Sâm hiểu rõ phong cách của các ngôi nhà trong hẻm.
Nhưng ký ức đó quá đau buồn, anh lo Vân Sâm sẽ không muốn trải qua lần nữa, ngay cả bản thân anh cũng không muốn xem đi xem lại.
Vân Sâm gật đầu không chút do dự: “Được.”
Ánh sáng mà tượng thành tỏa ra rất ấm áp.
Cô đặt tay lên tượng thành theo sự hướng dẫn của Tòa Thành Nát.
Ánh sáng trắng lóe lên trước mặt, năng lượng trong cơ thể cô như bị thúc đẩy, vô thức tràn vào bên trong tượng thành.
…
Vào sáng sớm, con hẻm bên giếng rất náo nhiệt.
Người giặt quần áo, người rửa rau, còn có người lấy nước mang về nhà.
Từ góc độ quan sát của Vân Sâm, cô có một đôi bàn tay với những ngón tay mập mạp và các khớp tay sưng tấy.
Hai bàn tay ngâm mình trong nước giếng, vò mạnh đồ vào tấm ván
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền