Chương 62: Quyển 2 - Chương 62
Những mảnh vỡ của đất nước Cửu Châu, vậy mà lại ở phía dưới tháp canh à?
Tại sao chị Đỗ Quyên lại biết được chuyện này…
Đứng trước tòa tháp đổ nát, bởi vì tòa thành di chuyển cho nên những mảnh vỡ của đống đổ nát xếp chồng lên nhau cũng đã thay đổi vị trí.
Vân Sâm hỏi: “Anh có cảm nhận được gì không?”
Hoa Đình lắc dây leo. Lúc trước khi cùng Vân Sâm đến đây, anh từng cảm nhận được hơi thở của Cửu Châu, nhưng lần này không cảm nhận được gì cả.
Tháp canh này vẫn chưa được hơi thở tòa thành bao phủ, anh không thể nói chuyện trực tiếp với Vân Sâm được.
Sau khi tháp canh sụp đổ, những tảng đá vỡ nát ở khắp nơi khác nhau đang xếp chồng lên nhau.
Vân Sâm thở dài, nếu có thể thật sự dễ dàng cảm nhận hơi thở của đất nước như vậy, thì Tòa Thành Nát cũng sẽ không tới nơi này nhiều lần mà vẫn không hề hay biết gì.
Cô đã nói bí mật này cho Tòa Thành Nát biết, nên càng yên tâm đi xuống lòng đất.
“Chúng ta trở về thôi.”
Cô kéo cành cây, mới vừa nhấc chân lên, túi dụng cụ bên hông đột nhiên rơi xuống dưới!
Chiếc túi nhanh chóng mở ra, thứ gì mà đáng sợ như vậy chứ?
Vừa nhìn thì thấy là cục đá mà Dư Triều Gia đưa cô.
Lúc này viên đá không hề giống với bình thường, nó được bao phủ bởi một lớp ánh sáng giống như ánh sáng mà tòa thành phát ra. Nhưng những tia sáng đó vô cùng mỏng manh, nếu không phải không gian trong túi tối tăm thì căn bản không thể nào để ý đến chút ánh sáng này.
Vân Sâm lấy viên đá ra.
Trọng lượng của viên đá lại biến trở về lúc Dư Triều Gia mới vừa đưa cho cô, chuyện vừa rồi cứ như là ảo giác của riêng cô mà thôi.
Cô giơ viên đá lên, quay người về phía khác.
Khi ở mỗi hướng khác nhau, viên đá có hơi thay đổi. Sự thay đổi này không rõ ràng, nhưng Vân Sâm lại rất nhạy cảm đối với loại thay đổi nhỏ bé này.
Cô nhìn dây leo, ngọn cây và cô đồng thời khẽ gật đầu, hai người đi theo viên đá tiến vào trong tháp canh đổ nát.
Bọn họ đi theo chỉ thị của viên đá, đi rồi lại dừng.
Cuối cùng dừng lại phía trước một không gian nhỏ hẹp được những hòn đá chồng chất lên, trọng lượng viên đá không hề phát sinh ra bất kỳ thay đổi nào.
“Chính là nơi này.”
Vân Sâm hết nhìn trái rồi nhìn phải để ước lượng thử độ rắn chắc của mấy hòn đá, cô cẩn thận chen vào một đường đi nhỏ hẹp vừa đủ cho một người, tìm kiếm ở bên trong.
Đá, cát, cây cỏ, vẫn là đá, đá và đá…
Đột nhiên tay cô dừng lại, cô sờ trúng một viên đá mà góc cạnh của nó rất bất thường.
Viên đá này to hơn cỡ một vòng so với viên đá trong tay cô.
Khi Vân Sâm nhặt viên đá lên, tai cô khẽ nhúc nhích, cô nghe thấy tiếng động rất nhỏ, nơi này sắp sụp đổ…
Cô không chút do dự cầm lấy viên đá, nhanh chóng lui về phía sau.
“Ầm!”
Không gian hoàn toàn sụp đổ.
Cành cây vẫn còn đang duy trì tư thế xông lên cứu người, anh ngượng ngùng thu hồi cành cây lại.
Động tác của Vân Vân vẫn nhanh như vậy.
Cô gái giơ viên đá trong tay lên, nói: “Tìm được rồi, chắc chắn là thứ này.”
Vẻ mặt cô hơi phức tạp nhìn viên đá mà Dư Triều Gia đưa cô. Không ngờ thứ anh Dư đưa cô lại là một phần của bức tượng Cửu Châu. Anh ta có biết chuyện này không nhỉ?
Hai viên đá trong tay bọn họ không thể
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền