ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Gả Cho Một Tòa Thành Hoang

Chương 67. Quyển 2 - Chương 67

Chương 67: Quyển 2 - Chương 67

Những chiếc lá trên dây leo quả thực rất đẹp, nếu sử dụng nó làm giấy để truyền tải thông tin thì sẽ đẹp hơn.

Kích thước và độ dày của lá vừa phải, màu sắc tươi tốt, dùng năng lượng tòa thành để khắc chữ lên đó thì rất dễ thấy.

Lá từ trên cao rớt xuống giống như một trận mưa lá.

Những chiếc lá bị gió thổi bay vào các góc, trong đó có rất nhiều hoa xen kẽ, bầu trời rực rỡ sắc màu.

Vân Sâm vui vẻ nói: “Như thế này là được rồi.”

Hoa Đình: “…”

Anh không nói gì.

Vân Sâm chỉ coi như tạm thời tâm trạng anh không tốt.

Lá ghi tin tức đã rải đi gần một tuần, nhưng khu vực phía dưới cũng không có động tĩnh gì.

Tuần này Vân Sâm không hề nhàn rỗi.

Cô không còn cố chấp đi đến điểm vật tư của chị Đỗ Quyên nữa, mà mở rộng phạm vi tìm kiếm vật tư ở khắp nơi.

Không giống với nửa khu vực nơi Hoa Đình tọa lạc, những chỗ khi cô tìm kiếm vẫn tìm thấy rất nhiều vật dụng.

Một nửa diện tích này giống như đám dây leo hiện tại của Hoa Đình, trơ trụi không còn sót lại gì cả.

Vân Sâm cứ đi hai bước thì cô sẽ nhìn thấy một chiếc lá nho nhỏ của Tòa Thành Nát trên mặt đất.

Trên lá có năng lượng tòa thành cho nên sẽ không dễ bị hư hỏng như những chiếc lá thông thường, những chiếc lá này có thể được bảo tồn trong một khoảng thời gian.

Chiếc lá giống như một mẩu quảng cáo nhỏ dùng để quảng bá Hoa Đình là một ngôi nhà an toàn tuyệt đối, quảng cáo có ở khắp mọi nơi.

Một số nơi thì có rất nhiều, một số nơi khác thì thưa thớt.

Không biết là do những người may mắn sống sót đã nhặt được, hay là từ trên cao rơi xuống ngẫu nhiên nữa.

Hoa Đình ở ngay phía trên, dưới mặt đất chỉ có bóng của anh, mặt trời chỉ có thể chiếu sáng ở một khoảng thời gian nhất định.

Vân Sâm tìm thấy hai chiếc radio trong cửa hàng video, cô đã mang chúng trở lại tòa thành.

Hy vọng chức năng của chúng cũng còn xài tốt như vẻ ngoài của chúng vậy.

Cô đứng bên dưới tòa thành nhìn lên. Ban đầu dây leo và lá rất rậm rạp, phần dưới của tòa thành trông giống như một khu vườn được cắt tỉa.

Còn bây giờ…

Vân Sâm nhịn cười, nói thế nào đây nhỉ, thoạt nhìn giống như Địa Trung Hải*.

Cô quay trở lại tòa thành, gọi tên của Tòa Thành Nát.

Hoa Đình vẫn chưa xuất hiện thì Niệm An đã chạy ra trước, con chó lớn đứng dậy đã cao gần bằng cô, nó không ngừng liếm mặt cô, nhiệt tình để lại rất nhiều nước bọt.

Vân Sâm lại hét lên: “Nát Nát, anh đang làm gì vậy? Tôi nhặt được hai chiếc radio mang về này, buổi tối chúng ta sạc thử xem chúng còn dùng được không. Có thể dùng được thì không cần anh ngày nào cũng ở nhà lắc lắc cái trong đèn pin điện nữa, anh có thể ra ngoài với tôi.”

Cánh cửa căn nhà đá mở ra, một nhánh dây leo hơi nhô ra khỏi đầu cành.

Hoa Đình nói: “Anh ở nhà quay sạc đèn pin rất vui, anh không thích ra ngoài chút nào.”

Vân Sâm biết anh là người đỏm dáng, nhưng cô không ngờ anh lại đỏm dáng đến thế. Cô chỉ nói đùa rằng lá cây là tóc của anh, nhưng không có nghĩa lá cây đó thực sự là tóc của anh.

Hơn nữa, dây leo có lá và không có lá thì có gì khác nhau lắm à?

Vân Sâm hỏi: “Anh thật sự không ra ngoài sao? Anh nên phơi nắng nhiều hơn, như vậy lá cây mới mau lớn được.”

Hoa Đình nói: “Mặt trời

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip