Chương 85: Quyển 2 - Chương 85
“Anh, tại sao anh lại muốn khiến tôi xấu hổ với anh chứ!”
Vân Sâm lắp bắp hỏi.
Hoa Đình cũng lắp bắp đáp lại: “Vân Vân lúc xấu hổ trông rất đẹp, anh rất thích ngắm những thứ xinh đẹp.”
Vân Sâm hỏi ngược lại: “Lúc tôi không xấu hổ thì không xinh đẹp sao?”
Hoa Đình lập tức nói: “Vân Vân lúc nào cũng xinh đẹp hết!”
Chỉ là anh cũng không rõ tại sao anh luôn cảm thấy Vân Vân lúc xấu hổ trông xinh đẹp hơn một chút… Anh rất thích dáng vẻ ngại ngùng của cô.
Vân Sâm khịt mũi, như vậy còn được.
Cô định thần lại, chỉ cảm thấy hoàng hôn đặc biệt chói mắt, cô không nhịn được giơ tay chắn ánh sáng lại, che đi đôi gò má đang ửng hồng.
Chà, thời tiết bây giờ hẳn là rất nóng, làm bỏng khuôn mặt cô luôn rồi.
Cô thì thầm: “Sau này anh ít nói những lời kỳ lạ lại, dọa tôi sợ một trận.”
Hoa Đình ấm ức: “Có chỗ nào kỳ lạ đâu chứ…”
Vân Sâm lại một lần nữa lắc dây leo: “Thật sự rất kỳ lạ, nói giống hệt như anh thích tôi vậy.”
Hoa Đình ngay lập tức phản bác lại: “Anh vốn rất thích em mà.”
Vân Sâm đau đầu giải thích: “Kiểu thích mà tôi nói không phải là kiểu thích mà anh nói, hai loại thích này không giống nhau.”
Phần đỉnh đầu của dây leo bắt đầu xoay tròn, Hoa Đình có chút sững sờ hỏi: “Còn có rất nhiều loại thích sao? Cho dù là kiểu thích gì thì anh đều thích Vân Vân.”
Vân Sâm khiêng dây leo lên: “Nhìn xem, anh chỉ là một đứa trẻ không hiểu gì hết.”
Hoa Đình không phục đáp lại: “Hiện tại anh hiểu biết rất nhiều, không còn là đứa trẻ nữa. Từ sau khi anh tỉnh lại, xét về tuổi tác con người thì rõ ràng giống em mà.”
“Nếu như anh là trẻ con thì em cũng là trẻ con.”
“Trước đây em nói mình không phải là trẻ con, vì thế anh cũng không phải là trẻ con.”
Vân Sâm nhịn cười, cố tình phớt lờ Tòa Thành Nát.
Hoa Đình dùng dây leo kéo tóc cô, cho đến khi tóc cô thành ổ chim, trong ánh mắt mang theo vẻ chán ghét.
Anh mới tức giận nói: “Không được coi anh là trẻ con.”
*
Vân Sâm và Tòa Thành Nát quay trở về khu dân cư.
Lúc này trời đã khuya, đèn đường đã được bật lên.
Dư Triều Gia cầm radio chạy đi chạy lại trong sân, hưng phấn nói chuyện với mọi người: “Hai người bọn họ xin lỗi tôi rồi, lần đầu tiên bọn họ xin lỗi nghiêm túc như vậy.”
Cô và dây leo đứng cách đó không xa.
Dư Triều Gia bước đến trước mặt họ, tự hào giơ radio lên nói: “Hai anh em đã xin lỗi rất chân thành, nói sau này sẽ không nói những điều gay gắt với tôi nữa, mỗi ngày đều sẽ khen tôi. Người lớn như tôi sẽ không ghi nhớ những lỗi lầm của trẻ nhỏ nữa, quyết định cho bọn họ một cơ hội.”
Cổ áo anh ta mở ra, dấu ấn của Thành Quyến Giả trên xương quai xanh bỗng tươi sáng trở lại.
Vân Sâm và Tòa Thành Nát vui mừng thay anh ta: “Chúc mừng anh nha!”
Đồng thời trong lòng cũng thầm nghĩ, anh em Trà Phủ bình thường có đức hạnh gì, mới xin lỗi mà đã khiến anh Dư vui vẻ đến vậy rồi.
Dư Triều Gia không để tâm đến tật xấu của anh em Trà Phủ nữa, anh ta sẽ tiếp tục làm Thành Quyến Giả của bọn họ.
Dư Thanh Hà càng không để tâm, cô ấy vẫn luôn thuận theo Dư Triều Gia… Trà Phủ đối với cô ấy mà nói thì luôn đứng sau Dư Triều Gia.
Cũng giống như việc cô ấy đã biết năng lực mới của viên đá từ Dư Triều Gia,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền