ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Gả Cho Một Tòa Thành Hoang

Chương 88. Quyển 3 - Chương 88

Chương 88: Quyển 3 - Chương 88

Một bên là tiếng ồn ào của anh em Trà Phủ, một bên là sự truy hỏi của cô gái.

Hoa Đình giơ hai tay lên che đi đôi má đỏ bừng của mình, lòng bàn tay chạm vào da thịt nóng hổi.

Theo lý mà nói, anh nên có thể không chút do dự mà lặp lại những lời muốn nói ra vừa nãy.

“Anh thích em.”

Chỉ câu này thôi, không biết giữa anh và Vân Sâm đã từng nói với nhau biết bao nhiêu lần.

Nhưng từ sau khi cành cây của anh không cẩn thận đụng trúng cô, không biết tại sao câu nói kia lại đột nhiên không có cách nào tùy ý thốt ra khỏi miệng được.

Chỉ ba chữ ngắn ngủi lại bỗng trở nên nặng trịch.

Bởi vì liên quan đến chuyện anh chạm vào môi Vân Vân sao?

Anh cử động ngón tay, chạm lên đôi môi của mình, mềm thật.

Hình như của Vân Vân còn mềm hơn cơ… Muốn chạm thêm cái nữa.

Vân Sâm vốn không quan tâm chút nào về việc dây leo cọ qua miệng cô, cô cảm giác như có một cành cây đang ngọ nguậy bên miệng mình, hai cánh môi liền dùng sức bặm xuống.

Cành cây chìm vào trong không gian liên lạc, cả ý thức tòa thành cũng chìm vào theo đó.

Hoa Đình đang ngồi trong đình Thương Lãng càng ngơ ra, búi tóc trên đỉnh đầu vểnh lên một cọng tóc không vào nếp.

Vân Sâm nhận ra phản ứng chậm chạp của dây leo, cô đoán là Hoa Đình lại bị anh em Trà Phủ kéo đi tám chuyện nữa rồi.

Cô sờ lên dây leo, hệt như một bà mẹ già hiền hậu nói: “Đi chơi vui vẻ với bạn bè nhé, không cần vội về nhà đâu.”

Hoa Đình muốn nói gì đó, nhưng lại không biết nên nói gì.

Thực vật thì đáng lẽ không có nhiệt độ mới đúng, nhưng anh lại cảm giác cành cây nơi cô gái chạm vào đang dần nóng lên…

Trong đình nghỉ mát.

Ý thức tòa thành có thể tách rời vô hạn, bằng không thì bọn họ cũng không thể nào chỉ nhìn tổng quát mà vẫn nắm vững toàn bộ tình hình của tòa thành được.

Anh em Trà Phủ kéo ý thức tòa thành khác vào trong không gian truyền tin mà không hề báo trước, dù đã nói là sẽ không tạo nên bất kỳ ảnh hưởng nào đối với các ý thức tòa thành, nhưng họ vẫn khiến các tòa thành khác rất khó chịu.

Hoa Đình và cả Chi Giang, sắc mặt của hai người có hơi xấu.

Anh em Trà Phủ lại chẳng hề phát hiện tí nào. Ý thức tòa thành ấy mà, vốn là nên gặp nhau thường xuyên chút, không thì sao xúc tiến tình cảm được chứ.

Hoa Đình giấu đi ý không vui, anh muốn đối xử hòa nhã với tất cả ý thức tòa thành.

Bọn họ là đồng bào của Cửu Châu.

Ba ý thức tòa thành tiếp tục trao đổi tin tức buổi sáng với nhau.

Trà Em đứng trước mặt Chi Giang đang ngồi, cúi người xuống: “Trước giờ toàn là chúng tôi và Hoa Đình báo lại tin tức với cô, bây giờ đến lượt cô nói về Chi Giang nhé.”

Mặt Chi Giang đầy ý cười: “Cũng không phải là cố ý giấu các anh, chuyện ở chỗ tôi không đáng nhắc tới đâu, nếu các anh không chê nhàm mà thật sự muốn nghe về nó, tôi có thể kể cho các anh nghe.”

Hoa Đình ngước mắt nhìn sang, sự xa cách của Chi Giang với bọn họ đã giảm đi rất nhiều.

Trà Em giơ tay hoan hô nói: “Đương nhiên là phải kể với chúng tôi chứ, như vậy thì lỡ như cô có gặp khó khăn gì thì chúng tôi nghe tin cũng dễ cùng nghĩ cách giúp cô giải quyết, có đúng không Hoa Đình?”

Bọn họ ngồi xếp bằng trên đất.

Hoa Đình: “Ừ.”

Chi Giang

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip