Chương 93: Quyển 3 - Chương 93
Edit: Diệu Linh
Trương Vĩnh Phúc đi ngang qua điểm dịch chuyển, thấy một gốc dây leo đang dựng thẳng đứng.
Tuy nói các dây leo đều là Hoa Đình, nhưng khi Trương Vĩnh Phúc đã quen với ý thức tòa thành rồi thì ông ta cũng có thể phân biệt đâu là dây leo chính, có thể hiểu nó là phần quan trọng nhất của dây leo Hoa Đình.
Từ lúc sáng sớm Vân Sâm đi ra ngoài, tới giờ sắc trời đã tối đen, dây leo vẫn trước sau như một đợi cô gái trở về.
Trương Vĩnh Phúc nói: “Hoa Đình à, trời cũng tối rồi, cậu đừng đợi nữa.”
Hoa Đình nói: “Vân Vân đã nói hôm nay sẽ quay về, nếu không thấy cháu thì cô ấy sẽ thất vọng.”
Trương Vĩnh Phúc: “Hôm nay Tiểu Vân nói có thể sẽ qua đêm ở Chi Giang, dù sao thì đưa nhiều người tới đây ngẫm lại cũng là một việc rất phiền phức, cậu cũng trở về nghỉ ngơi đi.”
Ý thức tòa thành cũng cần được nghỉ ngơi.
Hoa Đình lay động dây leo: “Cô ấy đã nói sẽ trở về thì chắc chắn sẽ trở về.”
Trương Vĩnh Phúc ngồi xuống cạnh dây leo: “Vậy tôi với cậu cùng chờ nhé.”
Ông ta tốt bụng tưới nước cho dây leo, sợ anh đợi cả một ngày sẽ khát nước.
Hoa Đình đột nhiên bị tưới nước vào đầu: “…”
Sắc trời tối dần, vì sắp có thêm nhiều con người tới nên Tòa Thành Nát tách ra bản sao tượng thành mới. Mỗi bản sao vừa vặn được tiếp xúc với phạm vi của hơi thở tòa thành, bao trùm tới cả điểm dịch chuyển bên này, không cần lo lắng việc Vũ Kích đột nhiên xuất hiện nữa.
Trương Vĩnh Phúc nói: “Dư Triều Gia, Mạnh Nhiên Lâm và Tần Hảo Hảo, ba người này hình như có ý định ở đây lâu dài… Chỉ là có chuyện này tôi thấy rất kỳ lạ. Trước kia Tiểu Vân không phải là người quen của Mạnh Nhiên Lâm sao, nhưng hình như con bé vẫn luôn trốn tránh Mạnh Nhiên Lâm, người đàn ông này có vấn đề gì à?”
“Không có vấn đề gì, trước kia ông ấy vẫn chăm sóc rất tốt cho Vân Sâm.” Hoa Đình hạ giọng nói: “Chỉ là Vân Vân cô ấy không biết phải đối mặt thế nào với việc ông ấy bị mất trí nhớ.”
Vân Sâm đã từng tìm Mạnh Nhiên Lâm vài lần để nói chuyện phiếm, tuy thái độ của ông ấy rất ôn hòa nhưng vẫn không phải là người mà cô biết, cô không biết phải nói những chuyện trước kia như thế nào.
Đặc biệt là lúc Mạnh Nhiên Lâm hỏi vì sao cô lại bị Trung Châu dịch chuyển tới đây…
Vân Sâm không thể trả lời ông ấy rằng vì con trai của chú Mạnh cướp di vật mà Vân Trung Thư để lại cho cô, nên khi cô suýt gặp nguy hiểm thì mới bị dịch chuyển tới Hoa Đình.
Làm sao cô có thể nói chuyện này cho Mạnh Nhiên Lâm được chứ?
Trương Vĩnh Phúc nói: “Thì ra là như vậy.”
Hoa Đình hỏi: “Vì sao đột nhiên chú lại nhắc tới chú Mạnh?”
Trương Vĩnh Phúc nói: “Tôi muốn biết lý do vì sao năm đó cậu ta lại mang hết vật tư ở Hoa Đình đi…”
Không khí ở phía trước dao động, dây leo và Trương Vĩnh Phúc trong nháy mắt đã biết đây là dấu hiệu của năng lực dịch chuyển, Vân Sâm đã trở lại.
Người đầu tiên xuất hiện không phải Vân Sâm, mà là rất nhiều khuôn mặt lạ lẫm với vẻ mặt mờ mịt và tò mò. Họ quan sát bốn phía, khẽ nói nhỏ.
“Đã tới Hoa Đình rồi sao?”
“Chỉ trong nháy mắt đã đến nơi, thật tuyệt!”
“Kia chắc là dây leo trong video, giống yêu quái trong Tây Du Ký ấy, thật thú vị! Người bên cạnh kia có phải là người nuôi thú không,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền