Chương 96: Quyển 3 - Chương 96
Edit: Diệu Linh
Vân Sâm truyền năng lượng cho mảnh vỡ tượng của Cửu Châu. Trước khi dịch chuyển, cô thấy Tòa Thành Nát vẫy vẫy dây leo với cô, cô không khỏi nở ra một nụ cười ấm áp.
Sau khi dịch chuyển, nụ cười bị mặt nạ bảo hộ che lại, xung quanh không hề có một bóng người.
Vân Sâm nói thầm: “Không khí ở nơi đây thật tệ.”
Cô đổi sang một hướng khác so với ngày hôm qua.
Trương Vĩnh Phúc đề nghị cô nên mang theo công cụ di chuyển, có thể là xe máy hoặc ô tô. Vân Sâm lại tỏ vẻ cô vẫn chưa quen với nơi này, ở giai đoạn thăm dò nếu đi bộ thì sẽ dễ dàng quan sát cảnh tượng bốn phía hơn là sử dụng phương tiện.
Đi bộ cả một ngày, tình hình hôm nay không khác hôm qua chút nào, nơi này vô cùng hoang vu, cũng không có người sống.
Trước khi trời tối, Vân Sâm trở lại Hoa Đình. Sau khi khám phá xong một vài chỗ còn lại, cô dịch chuyển chiếc xe ô tô qua đó, như vậy thì trước khi trời tối sẽ có thể dịch chuyển tới khoảng cách xa hơn.
Nếu chưa thăm dò trước tình hình ở nơi đó thì Vân Sâm sẽ không tùy tiện ở lại qua đêm, nhất là khi cô đã đồng ý với Tòa Thành Nát sẽ đặt an toàn của bản thân lên đầu trong mọi tình huống.
Một người một thành trở về.
Hôm nay Vân Sâm không có phát hiện gì mới, nên Hoa Đình kể cho cô nghe những việc xảy ra trong tòa thành.
Ví dụ như việc thành lập các đội sản xuất đã xong, mỗi đội đều có chỉ tiêu và nhiệm vụ khác nhau. Mọi người đến từ Chi Giang rất nhanh đã có thể quen với nhịp sinh hoạt ở đây. Anh nghe theo đề nghị của anh Dư, sử dụng năng lượng tòa thành để xây dựng một số nhà ăn lớn ở gần khu dân cư, khu công nghiệp và khu sản xuất, mỗi nhà ăn đều có thể chứa vài chục nghìn người một lúc. Anh học trộm được không ít cách nấu ăn từ những người đầu bếp kia.
Mặt khác, kế hoạch chi tiết hơn thì Hoa Đình chỉ nói qua loa, anh chỉ chọn lọc những chuyện thú vị để kể cho Vân Sâm nghe.
Anh sẽ nói những câu mở đầu trước, nếu Vân Sâm cảm thấy hứng thú thì anh sẽ tiếp tục kể cho cô, nếu cô không có hứng thú thì anh sẽ kể sang chuyện khác ngay lập tức.
Anh luôn lẳng lặng quan sát sinh hoạt của mọi người trong tòa thành, nên anh có thể liên tục kể những chuyện hay ho cho cô nghe. Cũng bởi vì quan sát sinh hoạt của con người, nên Hoa Đình bắt đầu hiểu sơ về những cảm xúc khác nhau của con người.
Anh không nói điều này cho Vân Sâm, đợi tới khi anh hoàn toàn hiểu rõ những cảm xúc này thì anh sẽ nói cho Vân Sâm để cô khen anh.
Hoa Đình nói: “Chú Vĩnh Phúc nói Ninh Như Dã có dã tâm, rất thích hợp để bồi dưỡng thành một người quản lý khu.”
Vân Sâm khá có ấn tượng với Ninh Như Dã, cô nói: “Tôi vẫn còn nhớ anh ta. Người đó là người cho dù quỳ xuống cũng muốn có được tư cách để tới Hoa Đình, lần đầu tiên tôi tới Chi Giang là anh ta đã đưa tôi tới gặp Kỷ Lạc Thần.”
Hoa Đình không biết rõ việc Ninh Như Dã quỳ xuống, anh tự hào nói: “Chẳng trách anh ta lại tích cực như vậy, thì ra là do anh ta rất thích anh.”
Ninh Như Dã đang lên lớp bỗng hắt xì hơi, nghe thấy câu hỏi của Tiền Cao Phi, anh ta giơ tay lên đầy khí thế: “Tôi biết!”
Tiền Cao Phi yêu cầu anh ta trả lời. Tần Hảo
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền