Chương 1: Linh khí khôi phục?
Đêm tối không trăng sao, bóng tối như đổ mực.
Tại nơi núi rừng yên tĩnh này, ngoài một vài tiếng côn trùng, tiếng cú vọ ra, gần như tất cả mọi thứ đều chìm vào tĩnh mịch.
Nhưng bỗng chợt, ánh đèn le lói từ một chiếc xe hơi lập tức xé tan bầu không khí tĩnh lặng ấy.
Một chiếc xe bán tải băng nhanh trên con đường rừng vắng lặng, tiến về phía phương xa, nơi những ánh đèn của thị trấn như một biển sao trên mặt đất.
Cầm vô lăng lúc này là một thanh niên trẻ tuổi với cơ bắp săn chắc, nụ cười tự tin, nhưng chút râu ria và vài nếp nhăn trên mặt lại báo hiệu thanh xuân của anh ta đang dần đi tới hồi kết.
Ngồi trên ghế lái phụ, một quý cô đang chống cằm với dáng vẻ thướt tha, thân hình đầy đặn, ánh mắt sắc sảo toát lên vẻ quý phái cùng với nụ cười dịu dàng đầy quyến rũ.
Người cuối cùng góp mặt trong chiếc xe là đứa nhóc với gương mặt mệt mỏi đang ngủ gà ngủ gật ở ghế sau.
Nhìn vào trang phục đều là áo tắm, quần bơi, khoác bên ngoài là một chiếc áo sơ mi ngắn tay trắng vẫn còn mang theo hơi ẩm, cộng thêm với cả cát vàng đang bám lên bắp chân.
Tất cả đủ để biết trong một ngày ấy, người một nhà này đã có một chuyến đi biển khá thú vị.
Nhưng hiện tại, đôi vợ chồng ở đằng trước không hề bàn luận gì về chuyến đi biển vừa rồi, thay vào đó, hai người họ lại vô cùng chăm chú khi nghe bản tin đang được đưa trên radio.
“Theo như các phóng viên của chương trình đã có mặt tại hiện trường, chúng tôi có thể khẳng định rằng những thông tin về một con gấu khổng lồ cao tới 10 mét chắc chắn là tin giả không có thật.
Một tiêu bản của một con quái vật đã được cửa hàng,…”
Nghe thông tin ấy, Nguyễn An Thành, người chồng, đồng thời cũng là người đang lái xe chỉ mỉm cười nhạt.
“Haha, bà xã, tuần này là vụ thứ mấy những chuyện tương tự xảy ra rồi?” – Anh ta hỏi cô vợ xinh đẹp ngay bên cạnh.
“Để tôi đếm lại xem nào, một vụ, hai vụ,… chắc là năm vụ trong tuần rồi đi.
Gần như ngày nào báo đài cũng phải đưa tin bác bỏ mấy vụ như thế này rồi.”
Chu Thị Minh Anh, người vợ trong gia đình nhỏ này vừa hất mái tóc đen dài còn đang ướt nước biển của mình vừa nói.
Radio của chiếc xe được tắt đi, mọi thứ nhanh chóng chìm vào trong một bầu không khí tĩnh lặng.
Giờ này, sắc mặt của Nguyễn An Thành đang từ cười nhạt lập tức trở nên nghiêm túc.
“Ai, ta cứ nghĩ cái thế giới này là một cái thế giới bình thường để có thể nghỉ dưỡng, nhưng có vẻ, thế giới này lại bắt đầu một vòng linh khí khôi phục nhỉ?”
Nghe chồng mình nói vậy, Chu Thị Minh Anh ngay bên cạnh phản đối đôi chút.
“Không, ai gọi cái này là linh khí khôi phục bao giờ.
Mấy cái thứ linh khí kia rõ ràng xâm lấn tới thế giới này, chứ nó đâu phải là đồ đã tồn tại nguyên bản mà gọi là khôi phục chứ?”
Nhưng nghe cô vợ mình nói như vậy, Nguyễn An Thành cũng chỉ cười nhạt.
“Haha, ai mà chả biết rõ cái tính của đám người thuộc Tiên Vực kia là thế nào mà.
Chỉ cần có linh khí xuất hiện, chứng tỏ quá khứ, tương lai của cả một thế giới đều đã bị ăn mòn.
Nên nếu giờ có ai đó đào sâu vào lịch sử, khai quật các di tích.
Bọn họ sẽ chứng kiến một vài thời đại nơi mà người tu tiên bỗng dưng mọc ra từ đâu không biết.
Và nếu linh khí đúng là đã tồn tại ở quá khứ rồi, như vậy thì thời đại này không gọi là linh khí khôi phục thì gọi là gì nữa, haha.”
Trong lúc cặp vợ chồng đang ngồi trước xe đang bàn luận vui vẻ, thì tại ghế sau, đứa nhóc đang nhập nhèm hai mắt buồn ngủ lại bĩu môi, khi cha mẹ mình bắt đầu bàn mấy cái chuyện viễn tưởng trên trời dưới đất.
Cậu nhóc mới 8 tuổi ấy là Nguyễn An Bình, một đứa trẻ với đôi mắt mệt mỏi thiếu sức sống như sinh viên ngày chạy đồ án.
“Chậc, cha mẹ lại bàn bạc mấy cái chuyện viễn tưởng không đâu nữa rồi?”
Nguyễn An Bình biết cha mẹ cậu là những nhà văn mới nổi của thời đại, các tác phẩm của họ đều có thể nói là làm thay đổi cả nền giải trí của hành tinh.
Còn trong mắt con trai hai người họ, cái giá để có được những linh cảm đó là cha mẹ của cậu đến tận bây giờ vẫn giống như những thanh thiếu niên còn đang trong độ tuổi chuunibyou.
Việc cha mẹ quá trẻ con như vậy đã khiến Nguyễn An Bình buộc phải trưởng thành sớm để tự lo cho bản thân.
Cặp vợ chồng đang bàn luận với nhau thì qua gương chiếu hậu, họ cũng thấy được dáng vẻ mệt mỏi của đứa con trai họ.
Hai người thở dài và yên lặng, không bàn luận thêm bất cứ chuyện gì nữa để đứa trẻ có thời gian nghỉ ngơi.
Nhìn vào Nguyễn An Bình, cặp vợ chồng này giờ cũng phải đau đầu không thôi, vì từ khi sinh ra tới giờ, An Bình như thể chưa bao giờ có một giây phút nào bình an vậy.
Thằng nhóc từ nhỏ đã có một khả năng đặc biệt, đó chính là có thể thấy được một phần của tương lai.
Ban đầu, mọi người xung quanh cũng không tin vào những gì một đứa trẻ nói, và chính Nguyễn An Bình cũng chỉ cho rằng những gì mình chứng kiến là một giấc mơ.
Nhưng rồi, từng ngày trôi qua, tất cả những thứ mà đứa nhóc ấy chứng kiến và kể lại đều dần trở thành sự thật.
Điều này nếu xuất hiện ở một người trưởng thành có lẽ chính là một siêu năng lực tuyệt vời, nhưng nếu năng lực ấy đặt lên trên người cậu nhóc, đây lại là một áp lực vô cùng nặng nề.
Khi mà mới chừng ấy tuổi, cậu đã phải chứng kiến vô số nguy cơ, mối họa, đồng thời cũng phải tìm cách thoát khỏi vô số những t·ai n·ạn khác nhau.
Tất cả khiến Nguyễn An Bình vô cùng chán ghét thứ năng lực này, khi nó khiến cho cậu nhóc chưa bao giờ có một giấc ngủ ngon kể từ khi sinh ra.
Nhìn đứa trẻ đang dần chìm vào giấc ngủ, Nguyễn An Thành giờ này quay sang hỏi cô vợ bên cạnh.
“Ai, ta lại tự dưng quên mất cái chuyện quan trọng đó rồi!
Bà xã, thằng con nhà mình lại mơ thấy tương lai gì nhỉ?”
Từ khi có đứa con trai này, Nguyễn An Thành vô cùng quan tâm đến những gì đứa trẻ ấy nói, dù sao những thứ mà Nguyễn An Bình nói từ bé tới giờ đều chuẩn xác.
Nói tới đây, sắc mặt của cô vợ cũng không được tốt cho lắm.
“Con trai chúng ta nói, nó nhìn thấy cảnh tượng chiếc xe của chúng ta bị t·ai n·ạn và lăn xuống vực.”
Nghe vậy, ánh mắt của Nguyễn An Thành cũng nhìn về phía trước.
Quả nhiên, có một vách đá ở ngay con đường mà chiếc xe cần phải đi qua.
“Không phải, đừng trùng hợp như thế chứ…”
Nguyễn An Thành lắc đầu nhẹ, rồi tăng tốc độ xe, phóng nhanh qua cung đường núi dốc.
Nhưng khi chiếc xe đang đi ngang qua vách đá, có một thứ gì đó vô cùng to lớn xồ ra từ trong khu rừng tối.
Thông qua ánh sáng mờ từ đèn phía sau xe, họ ẩn ẩn thấy được hình bóng một con gấu đen cao hơn 6 mét đang điên cuồng đeo bám.
Tuy nó không phải là một quái vật 10 mét như trong bản tin radio vừa nhắc tới, nhưng kích thước của nó vẫn to lớn tới bất thường.
Con quái vật ngoại cỡ ấy đã coi cung đường núi này là địa bàn, nên nó cực kỳ hung hăng mà sẵn sàng săn đuổi, truy lùng tất cả những sinh vật lạ dám bén mảng vào lãnh thổ của nó.
Chứng kiến một con vật to lớn đang đuổi theo ngay phía sau xe mình, Nguyễn An Thành không hề hoảng loạn.
Ánh mắt lạnh nhạt của người đàn ông chỉ liếc mắt nhìn qua, như thể anh ta đã chứng kiến nhiều thứ còn kinh khủng hơn trong cuộc đời của mình.
Chỉ thấy ông bố này bình tĩnh mà tăng tốc độ xe, liên tục lạng lách, né tránh đi những cú vồ khiến mặt đường phải rung chuyển.
Trước một con mồi lươn lẹo, né tránh trơn trượt như vậy.
Giờ này, con gấu có vẻ đã mất hoàn toàn sự bình tĩnh của nó.
Rống!
Con quái vật gào thét tạo thành từng tầng sóng âm, khiến bất cứ ai nghe được cũng phải cảm thấy đinh tai nhức óc.
Ngay sau tiếng gầm như sấm dậy, thân thể khổng lồ của con quái vật nhanh chóng sáng lên, tạo thành một hào quang màu đỏ bao bọc quanh bộ lông dày, khiến con gấu ấy nhìn qua như thể một ác quỷ đi ra từ biển máu.
Nhìn vào gương kính chiếu hậu, thấy được một con vật khổng lồ đột ngột phát sáng, làm Nguyễn An Thành đang lái xe cũng phải nhíu mày lại.
“Móa nó, chưa động tới một sợi lông thì mày bật cuồng hóa lên làm cái gì chứ?
Bà xã, xem ra chúng ta khó thoát được cái vận xui lần này rồi.”
Nghe chồng mình nói vậy, cô Chu Thị Minh Anh bên cạnh giờ cũng chỉ có thể thở dài.
“Ai, biết như vậy chúng ta mua cái bảo hiểm vô tai vô nạn, hoặc là bảo hiểm làm nhân vật chính trước khi xuyên qua tới cái thế giới này.”
Ngay sau khi cuồng hóa, tốc độ, sức mạnh của con gấu đã tăng lên một mảng lớn, nó tăng tốc độ đuổi theo phía sau chiếc xe, khiến cho bầu không khí ngày càng trở nên ngột ngạt.
Giờ này, Nguyễn An Thành bắt đầu nhớ lại về những gì đứa con ở ghế sau của mình đã nói.
Hiện tại, nếu như vẫn lái xe đi theo một đường thẳng, sớm muộn người một nhà cũng sẽ bị con gấu khổng lồ kia bắt được.
Nhưng nếu để cho chiếc xe lao xuống vách đá, đó có lẽ chính là đường sống duy nhất trong tình huống này.
Hai vợ chồng giống như tâm ý tương thông, họ kiểm tra lại dây an toàn trong cùng một lúc.
Ánh mắt của hai người nhìn về phía sau.
Là một người có thể thấy được tương lai, và luôn chắc chắn tương lai mình nhìn thấy là không thể tránh khỏi, đứa nhóc Nguyễn An Bình mới 8 tuổi cũng đã thắt dây an toàn từ lúc nào không hay.
Xác nhận cả nhà đều đã sẵn sàng, Nguyễn An Thành bẻ lái, cho xe lao thẳng vào hàng cây phía bên phải, và cố giữ vững tay lái khi đi xuống một dốc núi tối tăm.
Thấy con mồi của mình đột ngột chuyển hướng.
Nếu là lúc bình thường, con gấu khổng lồ chắc chắn sẽ không dại mà lao xuống sườn núi cùng với con mồi.
Nhưng hiện tại, con vật đó giờ đang vô cùng phẫn nộ trước sự trơn trượt của chiếc xe, cộng thêm với trạng thái cuồng hóa lại càng làm con vật trở nên hăng máu.
Nên hào quang con gấu tỏa ra đỏ lên vài phần, nó tăng tốc đuổi cho bằng được chiếc xe phía trước.
Ngay lúc này, cả kẻ săn mồi và con mồi đều không chú ý tới.
Không biết từ lúc nào, sắc trời đêm đã hóa thành một màu đỏ máu, khi hư ảnh của một chiếc la bàn khổng lồ bỗng dưng xuất hiện và biến mất không một dấu tích, như một ánh chớp lướt ngang qua bầu trời.