Chương 340: Chế độ – Tu Luyện Thần Tốc.
Nhìn vào thiên phú Tế Đạo (SSS cấp).
Lúc này, Nicolas Smith cảm thấy vận mệnh đúng thật là vô thường.
Nhìn lại quá khứ, hắn vẫn nhớ tiền kiếp của mình khinh bỉ cái thiên phú ấy như thế nào.
Nhưng đảo mắt qua đi, nó lại trở thành chỗ dựa lớn nhất, giúp hắn có thể tăng tốc mạnh lên.
Khi vị chỉ huy còn đang trầm ngâm suy nghĩ, chợt những tiếng xì sụp vang lên bên tai, lôi kéo hắn quay trở lại thực tại.
Quay đầu ngoảnh mặt, Nicolas Smith phát hiện Tô Vạn Kim đã ngồi ngay bên cạnh mình, trên tay là một ly mì gói vẫn còn đang tỏa hơi ấm.
Chứng kiến vị chỉ huy nhìn mình với ánh mắt kỳ lạ, vị thánh hiệp sĩ cũng không nhịn được mà giải thích.
“Người anh em, ngươi nhìn ta làm gì vậy?
Hiện tại đã gần 12 giờ trưa, cũng đâu phải giờ hành chính nữa?
Ta ăn chút mì lót dạ thì sao chứ?
Với lại, ngươi cũng ngồi trước Bia Đá Giác Tỉnh mà thẫn thờ trong ba giờ đồng hồ rồi.
Rốt cuộc thì người anh em, ngươi liệu có lĩnh ngộ ra được cách dùng nào khác của cái bia đá đó không vậy?”
Nghe Tô Vạn Kim giải thích, Nicolas Smith cũng dần sắp xếp lại đồng hồ sinh học trong đầu mình.
Phải biết, hành trình ba vạn năm trong thế giới giả lập của hắn tuy luôn gắn liền với nút “Skip” nhưng trong cảm nhận của vị chỉ huy, hắn ít nhất cũng đã tốn hàng ngàn năm bên trong để vừa ghi chép, vừa học tập.
Sau một hồi lấy lại bình tĩnh, vị chỉ huy bắt đầu nhìn thẳng về phía bia đá với ánh mắt đầy tự tin.
“Người anh em, ngươi hỏi ta đã nghiên cứu ra cách nào để có thể sử dụng bia đá ư?
Nói thẳng, ta đã thành công rồi.”
Nicolas Smith chạm vào quả cầu được khảm nạm bên trên bia đá, lấy bản thân làm môi giới, còn năng lượng trong thân thể hắn liên tục tràn vào, kích hoạt Mô Phỏng Châu, một Thần Khí khác.
Theo những thông tin vị chỉ huy có được từ tiền kiếp của hắn.
Thần Khí đã khiến toàn nhân loại thức tỉnh chức nghiệp và thiên phú được cấu tạo từ hai Thần Khí riêng biệt.
Đầu tiên chính là Bia Đá Giác Tỉnh, với khả năng truyền một luồng năng lượng thần bí vào người đã chạm lên nó, thứ năng lượng ấy sẽ cải tạo tế bào người dùng, giúp họ có được những siêu sức mạnh ngẫu nhiên tùy vào thể chất.
Và chủ thể thứ hai cấu thành lên bia đá là Mô Phỏng Châu, một quả cầu nhỏ được khảm nạm trên đỉnh tấm bia.
Chẳng ai có thể nghĩ ra được, một hạt châu trắng muốt như ngọc trai với kích thước chỉ bằng nắm tay, nhưng lại ẩn chứa bên trong lượng dữ liệu và thông tin khổng lồ, có thể diễn hóa ra cả chư thiên vạn giới.
Nhờ vào sự tồn tại của hạt châu đó, con người mới có thể thức tỉnh sức mạnh của chức nghiệp.
Trong cảm nhận của Nicolas Smith, chuyện tương tác với Mô Phỏng Châu dễ dàng hơn rất nhiều khi cố xâm nhập vào Bia Đá Giác Tỉnh.
Sau một hồi truyền năng lượng cùng tinh thần lực, cuối cùng, một màn hình mới cũng đã hiện ra ngay trước mắt vị chỉ huy.
“Để ta xem nào, đại ca giao việc cho chúng ta cách để ưu hóa cơ chế nâng cấp chỉ số của các chức nghiệp giả.
Nên nếu như ví cơ thể nửa số liệu hóa giống như một hệ thống siêu máy tính.
Thì từ trước tới nay, cách chúng ta tu luyện để nâng cấp từng chỉ số giống như lập trình thủ công một phần mềm trên máy tính, và khi đã hoàn tất, ta lại phải lọ mọ lặp lại quá trình trên một thiết bị khác.
Đó là một hành động lặp đi lặp lại nên tiêu tốn rất nhiều thời gian cùng tài nguyên để hoàn thành.
Như vậy, công việc của ta lúc này chỉ cần chế tạo ra một cơ chế copy paste cho các chức nghiệp giả.”
Nói rồi vị chỉ huy nhanh tay, liên tục gõ lệnh, đích thân lập trình chức năng mới cho Bia Đá Giác Tỉnh.
Đứng ngay bên cạnh, Tô Vạn Kim nhìn về phía đối phương với một ánh mắt khó có thể tin.
Mới chỉ trôi qua ba giờ, thế quái nào người anh em của hắn trở thành dân chuyên trong lĩnh vực lập trình Thần Khí rồi?
Không nghĩ quá nhiều chuyện, vị thánh hiệp sĩ tập trung, húp nốt chỗ mì còn sót lại.
Đặt ly giấy xuống đất, tân nhiệm lãnh chúa lãnh địa Ngọc Lục Bảo không nhịn được mà phản bác.
“Chuyện này ta thấy hơi sai sai đấy, người anh em.
Nếu ngươi đã ví chức nghiệp giả chúng ta giống như máy tính, thì việc cải tạo chỉ số chẳng khác nào cài đi cài lại một phần mềm cả.
Và kể cả ngươi có cài phần mềm đó, sao chép icon và các mảng dữ liệu của nó để rồi đặt trong tất cả các tệp trên máy tính.
Nhưng kết quả cuối cùng, cái máy tính vẫn hoạt động y như cũ.”
Nghe Tô Vạn Kim nói vậy, Nicolas Smith cũng chỉ nở một nụ cười nhạt.
“Người anh em, vừa rồi chỉ là một ví dụ mà ta đưa ra cho dễ hiểu mà thôi.
Nhưng suy cho cùng, chúng ta cũng là những con người đang sống sờ sờ, không phải là một đống dữ liệu bị trói buộc trong những quy tắc tuyệt đối.”
“Nhân vật trò chơi có thanh máu, và chỉ có thể t·ử v·ong khi thanh máu trở về không.
Còn những chức nghiệp giả như chúng ta tuy được số liệu hóa, nhưng b·ị c·hặt đ·ầu có thể c·hết, moi tim có thể c·hết, và phần Sinh Mệnh trên bảng trạng thái chỉ như một dạng số liệu để tham khảo.
Nên vì vậy, tuy có điểm tương đồng với máy tính, nhưng về bản chất, chúng ta vẫn là những sinh vật sống.
Còn chưa kể, chỉ cần suy nghĩ đủ nhạy và kiểm soát tốt tất cả chỉ số của bản thân.
Như vậy, hiệu quả khi sử dụng một “phần mềm” như cảnh giới pháp sư, tu vi tiên đạo,… đều sẽ được tổng hợp cùng một chỗ, và giúp chức nghiệp giả mạnh lên theo lượng chỉ số đã được biến đổi tương ứng.”
Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, từng dòng lệnh đã được Nicolas Smith viết lên trên màn hình bia đá.
Số lượng của chúng nhiều và phức tạp như một mê cung thông tin.
Nhìn những thuật toán làm người hoa cả mắt mà thanh niên tóc trắng đang không ngừng viết lên trên bảng, Tô Vạn Kim dù đã có thêm nhiều kiến thức dự trữ cũng phải cảm thấy nhức đầu.
Có vẻ, việc liên tục học tập nghiên cứu của hắn trong những ngày gần đây không phải là vô nghĩa, khi vị thánh hiệp sĩ vẫn nhìn hiểu được phần nào những gì Nicolas viết.
Sau khoảng nửa giờ từng ngón tay liên tục bay múa.
Cuối cùng, vị chỉ huy cũng có thể nghỉ ngơi trong giây lát.
Nhưng với một chương trình có thể thay đổi phương thức tu luyện của tất cả chức nghiệp giả đang bày ra ngay trước mắt, làm sao Nicolas Smith có thể ngồi yên chờ đợi được?
Nên ngay lập tức, hắn mở bảng trạng thái của bản thân lên.
Bên cạnh những ô chỉ số nhìn mãi quen mắt, cuối cùng cũng đã xuất hiện những biểu tượng mới.
Dùng một tia ý niệm, vị chỉ huy lập tức khởi động chế độ Tu Luyện Thần Tốc.
Ngay lập tức, một giọng nói máy móc vang lên trong đầu hắn.
Và nếu có bất cứ cao tầng nào trong Liên Minh Nhân Loại nghe được, họ sẽ bất ngờ khi giọng nói ấy lại là của Medea.
Với Nicolas Smith, hắn đã quen nghe giọng nói của cô bạn gái cyborg từ lâu, và hắn sẽ khó quen nếu nghe được một giọng nữ khác.
“Đinh! Đã khởi động chế độ Tu Luyện Thần Tốc.
Đang quét hình chức nghiệp giả.
Đinh! Đã có kết quả sau cùng.”
“Chức nghiệp giả: Nicolas Smith.
Cấp độ: 60 (Thanh Đồng cấp).
Thể hệ tu hành: Chưa biết.
Cảnh giới: Luyện Thể (Tương đương Hắc Thiết cấp).
Chiếm dụng: 20/230 chỉ số Sức Mạnh (Thanh Đồng cấp).
Ước tính sức mạnh hiện tại:
- Thể chất thuần túy tương đương 4600 Luyện Thể cảnh tu sĩ tụ hợp thể.
- Trên người có nhiều trang bị khoa kỹ có sức mạnh hủy diệt cấp độ hành tinh.
- Cảnh báo, trong người chức nghiệp giả có chứa nhiều loại ô nhiễm với sức mạnh chưa biết.
Tổng hợp sức mạnh: thuộc cảnh giới thứ năm, có thể đe dọa tới một hành tinh hoặc cao hơn là hệ sao.”
Nhìn vào con số 20, Nicolas Smith trong lòng tuy cảm thấy hơi tiếc nuối, nhưng rất nhanh chóng, hắn cũng ném tất cả những cảm xúc dư thừa ra sau đầu.
Từ ngày thức tỉnh chức nghiệp và thiên phú, hắn chưa bao giờ dựa vào cảnh giới Luyện Thể đó để mạnh lên.
Với một người chuyên về nghiên cứu và chế tạo như vị chỉ huy, chiến lực kinh khủng của hắn tới từ những trang bị, cùng nguồn năng lượng ô nhiễm khổng lồ hắn hấp thu được từ Xích Triều.
Và lại, Luyện Thể cảnh do hắn mù luyện, tự chế theo bản năng, hoàn toàn không thành được hệ thống, nên dù hắn có từ bỏ con đường đó cũng không thành vấn đề.
Nhưng giờ, để thử nghiệm tính năng do mình vừa chế tạo.
Nicolas Smith một lần nữa nhặt lại cảnh giới tu hành của chính mình.
Với một ý niệm, hắn lấy Luyện Thể cảnh làm mô bản, sao chép cảnh giới tu hành rồi dán nó lên những chỉ số Sức Mạnh vẫn còn để trống.
Rất nhanh chóng, một cảm giác kỳ lạ xuất hiện, khiến vị chỉ huy cảm thấy hắn giống quả khí cầu đang được thổi hơi.
Mỗi một chỉ số ở cấp độ Thanh Đồng được lấp đầy, cũng đồng nghĩa hắn vừa có thêm sức mạnh tương đương 230 Luyện Thể cảnh tu sĩ.
Nhưng cảm giác khoan khoái của Nicolas Smith cũng không kéo dài được bao lâu.
“Khoan đã, tại sao thân thể ta rõ ràng đang mạnh lên, thế quái nào chân tay ta lại càng bủn rủn thế này?”
Một cảm giác không ổn xuất hiện, khiến vị chỉ huy phải nhìn thẳng vào bản thân hắn.
Và rồi, gương mặt của hắn khó chịu như ăn phải con ruồi.
“A, định luật bảo toàn năng lượng, tại sao ta lại quên cái vụ này nhỉ?”
Rõ ràng, sức mạnh tương đương hàng chục ngàn tu sĩ Luyện Thể cảnh không phải gió lớn thổi tới.
Cứ mỗi lần chỉ số được nâng cấp, điều đó cũng đồng nghĩa Nicolas Smith phải chi trả một nguồn năng lượng tương ứng để mạnh lên.
Và hiện tại, ma lực trong thân thể vị chỉ huy tóc trắng đã chạm đáy, nhưng quá trình mạnh lên của hắn vẫn chưa có điểm dừng.
Nên sau khi đã tiêu hao hết năng lượng, thứ tiếp theo mà chế độ Tu Luyện Thần Tốc nhắm vào chính là ô nhiễm từ Xích Triều.
Thấy vậy, Nicolas Smith giờ cuống cuồng ôm đầu, muốn dừng quá trình chuyển đổi này lại nhưng không kịp.
Hắn đành trơ mắt nhìn từng nguồn năng lượng ô nhiễm bị quy tắc từ Bia Đá Giác Tỉnh chuyển hóa, nâng cấp cho từng chỉ số Sức Mạnh của hắn.
“A, không a! Mẫu vật của ta, mẫu ô nhiễm ta tốn công thu thập a!”
Phải biết, khi Xích Triều qua đi, đó cũng là lúc vị chỉ huy biết hắn không còn cơ hội thu thập được lượng lớn sương mù đỏ nữa.
Nên chỗ năng lượng ô nhiễm đó, dùng một phần là ít đi một phần.
Khi Nicolas còn chưa kịp tiếc nuối, một nguồn sức mạnh kỳ lạ chợt xuất hiện trong lòng thanh niên tóc trắng, kéo hắn ra khỏi bi thương của hiện tại.