ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Ghế Số 1: Cùng Nhau Chơi Sập Cái Mạt Thế Này

Chương 90. Vô hạn ma pháp bị động.

Chương 90: Vô hạn ma pháp bị động.

Một lần nữa, không gian điên đảo, đủ loại cảnh tượng ma huyễn xuất hiện trước mắt khi Herriona đi xuyên qua không gian.

Mới vài phút trước cô đã trải nghiệm cảm giác khó chịu này, thì ngay hiện tại, cô lại phải chịu khổ một lần nữa.

Thân thể cô dần cảm nhận được trọng lực và đặt chân lên đại địa.

Herriona giờ không quan tâm mình đang ở nơi đâu, cô lập tức tìm một góc nào đó, nôn ra toàn bộ bữa sáng mà cô vừa ăn.

Cho tới khi tỉnh hồn lại, khi này thiếu nữ đã nhận ra được mình không còn ở trên quảng trường của pháo đài Ngọc Lục Bảo nữa.

Nơi cô đang đứng là một sàn kim loại vô cùng rắn chắc.

Herriona đã được liên minh thảo phạt Ma Vương đào tạo trong bốn năm, cô từng gặp qua rất nhiều thứ kim loại quý hiếm, nhưng chưa bao giờ cô gặp một chất liệu kim loại kỳ lạ như thế này.

Ánh mắt cô lập tức phải bất ngờ khi nhìn về phương xa.

Cô thấy được xung quanh nơi mình đang đứng là biển mây trắng xóa, nhìn ra xa hơn có thể chứng kiến được một tòa tháp cao tới tận mây xanh, là biểu tượng của pháo đài Ngọc Lục Bảo.

Nhưng nếu đặt công trình ấy tại vị trí cô đang đứng, thì cũng chỉ ngang việc đặt một cây đũa theo chiều dọc ngay dưới chân một người trưởng thành.

Cách nơi cô đang đứng khoảng 10 cây số, một cái đầu của cỗ máy sắt thép khổng lồ đang ẩn hiện trong mây mù.

Chứng kiến cái thứ nhìn mà cả đời cô không thể nào quên nổi ấy, Herriona lập tức nhớ tới cảnh tượng kinh hoàng, khi một cỗ máy khổng lồ từ trên trời rơi xuống, nghiền nát cả một dãy núi nơi Thánh Đô hoa lệ.

Thậm chí, vài tuần trước, cô còn đi ngang qua nơi cỗ máy khổng lồ tên Platin đó đã giáng xuống.

Cô vẫn nhớ như in hai hồ nước tuyệt đẹp, nơi hiện là một thắng cảnh của Thánh Đô.

Giờ, nghĩ tới việc mình vừa n·ôn m·ửa ra lên một bộ phận nào đó của cỗ máy khổng lồ này.

Herriona vội vàng xin lỗi, mặc kệ cho Platin liệu có nghe được tiếng nói nhỏ bé của cô hay không.

“Xin lỗi, rất xin lỗi thưa ngài!

Tôi sẽ dọn dẹp tất cả những thứ ô uế đang bám trên bộ giáp của ngài ngay bây giờ…”

Nhưng thiếu nữ còn chưa kịp nói hết lời, những tấm kim loại dưới chân cô từ từ phân tách, mở ra.

Nhìn vào một khẩu pháo laser đang tỏa nhiệt độ ngay trước mắt, dù cho không cảm nhận được bất cứ sóng ma lực nào tỏa ra từ thứ v·ũ k·hí kỳ lạ ấy, nhưng giác quan của Herriona đang cảnh báo rằng thứ này vô cùng nguy hiểm.

Cô nàng lập tức nuốt nước bọt khi chứng kiến thứ v·ũ k·hí ấy đang dần chuyển hướng về phía mình.

Ánh sáng đỏ rực lóe qua trong nháy mắt.

Trên mặt sàn chỉ còn lại một nắm tro xám dần tung bay theo gió.

Còn lúc này, phía sau lưng Nguyễn An Bình, một thiếu nữ đang run run rẩy rẩy, hết hồn hết vía mà thò đầu ra, nhìn về vị trí nơi từng có một bãi nôn của cô.

Cảm nhận được trọng lượng của hai thứ “v·ũ k·hí” nặng nề đang đè sau lưng mình, so sánh thứ xúc cảm khác hẳn với hàng giả được nhồi thực vật của Mira.

Nguyễn An Bình giờ cũng đã hiểu được phần nào tại sao mình lại lựa chọn cô gái này làm vợ.

Nhưng nghiêm túc kiềm chế lại bản thân, tên lãnh chúa bắt đầu hắng giọng.

“E hèm, Herriona, cô còn định núp sau lưng tôi đến bao giờ nữa?”

Dù cho nghe Nguyễn An Bình nhắc nhở như vậy, nhưng ánh mắt đầy sợ hãi của cô nàng vẫn nhìn chằm chằm vào thứ v·ũ k·hí kỳ lạ kia.

Cô run rẩy mà không hề nghĩ tới tình huống hiện tại đang khó đỡ như thế nào.

Cho tới khi khẩu pháo laser trở lại vị trí cũ, Herriona mới dám rời sau lưng Nguyễn An Bình.

Thiếu nữ đỏ mặt khi nhớ lại những hành động khi nãy của mình, cô lập tức cúi người.

“Rất xin lỗi thưa lãnh chúa tối cao, khi nãy do tôi quá hoảng sợ nên đã động chạm vào ngài, mong ngài bỏ qua cho!”

Nhìn về phía thiếu nữ với đủ thứ rung lắc ngay trước mặt mình, trên làn da xám trắng của Nguyễn An Bình có vẻ đã xuất hiện chút huyết sắc.

Quay đầu rời đi, không chú ý tới Herriona nữa.

Ánh mắt của vị bá tước giờ hướng về phía đầu kim loại to như một ngọn núi của thuộc hạ mình.

“Platin, khởi động máy đi!

Rồi hướng thẳng về phía phương đông, đi cho tới khi nào tìm được hang ổ của Ma Vương cho ta!”

Ngay sau khi nhận được mệnh lệnh từ chủ nhân mình.

Cỗ máy khổng lồ Platin sau 4 năm ngủ say cuối cùng cũng đã được đánh thức.

“Thưa lãnh chúa tối cao, mệnh lệnh của ngài đã được thi hành.”

Giọng nói máy móc ồm ồm vang lên, khiến hàng chục lãnh địa xung quanh lập tức rơi vào hoảng loạn.

Với sự thức tỉnh của một cỗ máy titan, cả thế giới giống như đang rung chuyển.

Không chỉ khiến mặt đất của cả một vùng hàng ngàn cây số phải chấn động, mà sự tái xuất của Platin cũng khiến cho nhiều thế lực phải đau đầu căng não, không hiểu được lãnh địa Ngọc Lục Bảo muốn làm trò gì tiếp theo.

Dù sao mới 4 năm qua đi, không phải 40 năm.

Những lãnh đạo thuộc liên minh thảo phạt Ma Vương người ta vẫn nhớ như in những ký ức khi đánh vào cái lãnh địa ấy.

Khi Platin khởi động, Herriona lúc này lo lắng không thôi, cô ta muốn tìm một khu vực nào đó để có thể bấu víu vào.

Và Nguyễn An Bình, người đang đứng vững dù trời long đất lở đúng là một điểm tựa an toàn.

Nên khi hắn còn chưa kịp phản ứng, Herriona nhảy thẳng vào người hắn như thể mèo con hoảng loạn vì dưa chuột.

Cô ta ôm chầm hắn, vùi sâu gương mặt của thanh niên mới lớn vào vựa trái cây của mình, cho hắn trải nghiệm cảm giác “lấy sữa rửa mặt” là như thế nào.

Sau một hồi đất rung núi chuyển, Platin bắt đầu đạp những bước chân đầu tiên của hắn lên giữa không gian.

Và thật khó tin, khi một cỗ máy to lớn như hắn ta có thể lơ lửng giữa không trung mà không cần bất cứ điểm tựa nào.

Nhờ vào những công nghệ phản trọng lực, cộng thêm với vô số những phù văn lơ lửng ngay dưới chân, cỗ titan khổng lồ có thể sải bước đi giữa hư không, như thể có những bậc thang vô hình dưới chân cỗ máy ấy.

Thấy tình hình đã dần bình ổn lại, Herriona cũng không còn hoảng loạn như trước nữa.

Và giờ, cô cũng bắt đầu cảm thấy khá ngại ngùng khi nhận ra được những gì mình vừa làm.

Nhưng nếu cô ta có thể nhìn phía sau lưng, cô sẽ thấy được Nguyễn An Bình giờ đang giơ ngón tay cái trong vô thức, khẳng định chất lượng của người con gái đang cố làm hắn ngạt thở trong ôn nhu hương.

Rời khỏi người vị bá tước, Herriona giờ mặt mũi đỏ bừng.

Cô ta rất muốn nói điều gì đó để có thể thanh minh cho hành động vừa rồi của mình, nhưng càng nghĩ càng thấy ngại, cuối cùng cô ta vẫn chỉ đứng đó im lặng.

Ở phương hướng ngược lại, Nguyễn An Bình đã rất nhanh chóng lấy lại được tinh thần.

Toàn bộ cảm xúc dư thừa rất nhanh chóng đã được hắn chôn giấu vào trong lòng, từng lời nói đầy vẻ bình tĩnh vang lên, như thể chưa từng có chuyện xấu hổ gì xảy ra.

“Khụ, Herriona, giờ đi theo ta đi, chúng ta còn một chuyến hành trình dài đấy.”

Thấy Nguyễn An Bình kêu gọi, Herriona đang bối rối cũng không suy nghĩ gì nhiều mà bước chân đi theo hắn.

Sau khi đi bộ qua một vài quảng trường kim loại, hai người họ ngồi lên những hệ thống thang máy khổng lồ đầy phức tạp.

Gọi là thang máy nhưng cảm giác như thể đang ngồi cáp treo, có thể thấy rõ được cảnh vật bên ngoài thông qua những tấm kính cường lực.

Bình tĩnh lại nỗi lòng, Herriona giờ mới nhớ lại mình đang ở trong thân thể của Platin.

Cảm giác ngại ngùng nhanh chóng biến mất, và giờ, sự sợ hãi bắt đầu lấp đầy tâm trí.

Cô lúc này giọng run run, hỏi.

“Thưa lãnh chúa, chúng ta hiện tại đang trên đường tới tiền tuyến sao?”

Nguyễn An Bình cũng chỉ lạnh lùng nhìn thẳng vào Herriona.

“Đúng vậy, ta chẳng phải đã nói rất rõ là chúng ta sẽ đi tới tiền tuyến, và ta sẽ giúp cô trở thành một người hùng tiêu diệt Ma Vương, giải cứu thế giới sao?

Và với tốc độ như hiện tại, chắc khoảng từ 1 tới 2 tháng nữa, chúng ta có thể chạm mặt Ma Vương đi.”

Nghe những lời thản nhiên như câu “chào buổi sáng” Herriona giờ lo lắng nhiều hơn là vui mừng.

Dù cô biết lãnh địa Ngọc Lục Bảo có một bộ phương pháp đào tạo nhân tài, mỗi một quan chỉ huy đi ra từ lãnh địa ấy đều có thể nhận được danh hiệu Ma Vương.

Nhưng với một người đang tự ti vì thực lực của mình như Herriona, cô không tin bản thân mình đủ tài năng để sánh được với những thiên tài như vậy.

Thấy được nỗi lòng của thiếu nữ ngay trước mặt mình.

Nguyễn An Bình vô cùng bình thản mà bắt đầu nói về cảnh giới hiện tại của cô.

“Sao vậy, Herriona?

Cô cho rằng mình là một kẻ tầm thường, là người không có bất cứ một điểm nổi bật nào, và là người không bao giờ có thể chạm vào Ma Vương, đúng không?”

Thiếu nữ buồn bã gật đầu, đồng ý với mọi điều Nguyễn An Bình nói về cô.

“Nhưng cô liệu có thể nhận ra được, mình đặc biệt như thế nào không?”

Nghe vậy, ánh mắt thiếu nữ giống như bừng sáng, cô ngẩng đầu dùng đôi mắt to nhìn hắn, ngọn tóc ngố ahoge liên tục đong đưa không bình tĩnh.

“Ta từng thấy người có 1, có 2, thậm chí 3 ma pháp trụ cột.

Nhưng đây là lần đầu tiên, ta chứng kiến pháp sư cấp độ 2 mà lại không có bất cứ một ma pháp trụ cột nào.

Cô giờ còn nói mình không có gì đặc biệt hay sao?”

Một pháp sư không có ma pháp trụ cột, điều này chẳng khác nào một lao động không có bất cứ một sở trường nào, là một kẻ chắc chắn sẽ bị người xung quanh đánh giá thấp.

Nhưng trong ánh mắt của Nguyễn An Bình đang nhìn về phía mình, Herriona không thấy được bất cứ một vẻ khinh thị nào, thậm chí cô thấy được còn là sự thưởng thức.

“Lãnh chúa tối cao, chẳng lẽ cấu trúc ma pháp trận của tôi có điểm gì đặc biệt lắm hay sao?”

Thấy được thiếu nữ trước mặt đã tự tin về bản thân, Nguyễn An Bình cũng nở một nụ cười nhạt.

“Đương nhiên rồi, từ khi tới thế giới này, ta luôn bắt gặp những ma pháp cần được kích hoạt mới có thể sử dụng.

Nhưng với cô, chẳng lẽ cô không nhận ra được, cái ma pháp Thánh Quang Cường Hóa đó giờ luôn hoạt động mà không cần kích hoạt sao?

Đây chính là lần đầu tiên, ta thấy được có người sở hữu ma pháp bị động đấy.”

Nguyễn An Bình càng nhìn Herriona hắn lại càng cảm thấy hưng phấn, như thể đang nhìn thấy một khối ngọc thô cần được mài giũa.

“Nếu ta đoán không sai, thì Herriona, tất cả những ma pháp sau này cô học tập đều sẽ bị ma pháp trận đặc biệt của cô biến đổi, hóa thành những ma pháp bị động như vậy.

Và nếu ta tính toán không sai, số lượng ma pháp cô có thể chuyển hóa thành bị động là… vô hạn!”