ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Ghế Số 1: Cùng Nhau Chơi Sập Cái Mạt Thế Này

Chương 93. Tăng độ khó.

Chương 93: Tăng độ khó.

Tại Thánh Đô, trụ sở của Kim Quang Giáo.

Trong một tòa cung điện khổng lồ được dành riêng chỉ để bày sa bàn chiến thuật.

Khi tất cả mọi người đã đi lên chiến trường, thì trong căn phòng vắng này, chỉ có một mình giáo hoàng Luci L.Boris, hay Nguyễn An Thành đang đi lại quanh sa bàn khổng lồ này.

Nhìn vào tình hình hiện tại, có thể thấy rõ rằng q·uân đ·ội của liên minh thảo phạt Ma Vương đã dần chiếm lại được một chút ưu thế.

Với đà tiến quân hiện tại, chẳng mấy chốc nhân loại có thể chiếm lại những phần đất đã mất trong 4 năm vừa qua.

Vừa di chuyển, vừa vuốt cằm nhìn ngắm những lá cờ xanh thuộc quân liên minh đang dần đánh tan, đẩy lùi những lá cờ tím đại diện cho đám ma thú.

Nguyễn An Thành bỗng chợt nở một nụ cười nhạt.

“Thật không ngờ a, theo kế hoạch hiện tại của ta, đáng lẽ ra giờ đám quái vật đó phải đánh tới tận Thánh Đô rồi.

Nhưng nhờ vào con trai ta, giờ chỉ cần cho quân liên minh thời gian khoảng năm, mười năm nữa, chúng có thể lật kèo, tự mình xử lý luôn được Ma Vương chứ chẳng đùa.”

Tuy nói như thể một nhà quân sự đang nhìn nhận tình hình chiến trường, nhưng nếu để ý kỹ, nụ cười và lời nói của hắn ta giờ đầy vẻ cợt nhả.

Ma Vương quân thân là đội quân do hắn và Chu Thị Minh Anh chế tạo ra, tiềm lực của chúng làm sao có thể b·ị đ·ánh bại đơn giản được?

Chỉ thấy lúc này, từ sau lưng vị giáo hoàng.

Cái bóng của “Nữ Thần Ánh Sáng Ranmi” từ mờ ảo hóa thành chân thực.

Cô ta lơ lửng như một bóng ma, tiến tới gần những lá cờ đại diện cho q·uân đ·ội của Ma Vương.

Lòng bàn tay được bao bọc bởi thánh quang nhẹ nhàng chạm vào những lá cờ ấy.

Nhưng chuyện không ai ngờ được đã xảy ra, khi cái chạm nhẹ từ một bàn tay ánh sáng lại lan tỏa bóng tối, nhuộm những lá cờ tím trong những màn sương đen thần bí.

Trên chiến trường nơi tiền tuyến.

Nhờ vào việc liên tục chiếm ưu thế trong những trận chiến gần đây, q·uân đ·ội của liên minh thảo phạt Ma Vương đã lấy lại được lòng can đảm của mình.

Dù cho có là những lão binh từng bi quan nhất, giờ cũng chiến đấu hết mình vì hi vọng có thể chiến thắng đang ở ngay trước mắt.

Đáng lẽ ra, bầu không khí của một đội quân đang dần thắng thế phải nhẹ nhàng và thoải mái.

Nhưng ngay lúc này, có thể thấy rõ trên gương mặt từng người lính đều chìm trong căng thẳng và nặng nề.

Đặc biệt là khi một vài người đang chứng kiến cỗ máy to lớn, thứ đang băng qua chiến trường như một cỗ xe tăng không thể cản phá.

Trong vài ngày qua, từ khi cỗ titan Platin kia sải bước trên chiến trường.

Gần như toàn bộ binh lực của Ma Vương quân đều đã bị thu hút, chúng tập trung hỏa lực, cố gắng đánh hạ gã khổng lồ sắt thép trong vô vọng.

Tuy chuyện này với cao tầng của liên minh thảo phạt Ma Vương đúng là một chuyện tốt, khi mà áp lực đè lên q·uân đ·ội đã giảm đi rõ rệt.

Nhưng với những binh sĩ, hoặc là những vị tướng trực tiếp cầm quân trên chiến trường.

Sự xuất hiện của Platin ở nơi đây chẳng khác nào đang đoạt chiến công với họ.

Nhìn vào tình hình chiến trường lúc này, ai nấy cũng sẽ nhận xét rằng những binh sĩ của liên minh chỉ là một đám theo đuôi, nhặt nhạnh đồ còn thừa mà người của lãnh địa Ngọc Lục Bảo đã bỏ lại.

Khi mà những người lính đang cảm thấy bất mãn.

Bỗng chợt, dị biến lại xảy ra.

Có thể thấy rõ, một luồng khói đen đặc đang được đám ma thú giải phóng ra ngoài môi trường, nhuộm đen cả một vùng trời.

Thấy hiện tượng này, không chỉ những binh sĩ của liên minh thảo phạt Ma Vương phải tạm dừng đẩy về phía trước, mà sau nhiều ngày, cỗ titan Platin cũng phải dừng bước.

Dù cho hiện tại Nguyễn An Bình có khuynh hướng muốn tự hủy chăng nữa.

Nhưng như một thói quen, khi thấy có điều gì bất thường xảy ra, hắn cũng sẽ cẩn thận mà ứng đối.

Rất nhanh chóng, màn sương đen trên chiến trường dần tan biến, khi mà đám ma thú có vẻ đã hấp thu ngược lại chỗ sương mù ấy.

Trong khoảnh khắc tấm màn đen bao phủ chiến trường được kéo đi một khắc này.

Mọi người đang có mặt đều phải bất ngờ, khi mà kích thước của đám ma thú đã to hơn một vòng so với trước.

Có vẻ, không chỉ có kích thước của chúng to ra, mà sức mạnh của từng con ma thú cũng đã có thay đổi nghiêng trời lệch đất.

Tốc độ của chúng tăng lên nhanh chóng, lao thẳng vào đội hình q·uân đ·ội liên minh thảo phạt Ma Vương như những con thiêu thân.

Thông thường, khi một pháp thuật của những pháp sư thế hệ mới được sử dụng, sẽ phải có vài con ma thú bỏ mạng trên chiến trường.

Nhưng giờ này, những thứ pháp thuật từng đập phát c·hết luôn đã trở nên suy yếu, chỉ có thể khiến đám ma thú b·ị t·hương ngoài da mà thôi.

Thậm chí, cỗ titan từng chỉ dựa vào hình thể áp đảo mà không gì cố kỵ giờ cũng đã bị chặn đường,

Đám ma thú sau khi được nâng cấp giống như trở nên hung tàn hơn.

Chúng chồng chéo lên nhau tạo thành một cơn sóng màu đen tím, càn quét khắp nơi.

Chúng không ngần ngại mà lao thẳng, v·a c·hạm với Platin.

Để rồi lần đầu tiên kể từ khi xuất trận, gã khổng lồ sắt thép đã bị đẩy về phía sau và phải lùi một bước.

Ban đầu Nguyễn An Bình và thuộc hạ dưới tay hắn cũng chỉ coi bầy đàn ma thú ở nơi đây là một đám sâu kiến, không cần phải chú ý tới chúng làm gì.

Nhưng giờ, khi đám kiến đó đã dám leo đến mặt hắn.

Như vậy, chỉ có thể nói là chúng đã tìm đường c·hết mà thôi.

Từng thứ v·ũ k·hí ẩn giấu sau những lớp kim loại của Platin được mở tung.

Vô số đầu đạn, tia nhiệt và đủ thứ v·ũ k·hí khác thoải mái xả đạn trên chiến trường, nướng cháy và nghiền nát toàn bộ những sinh vật dám trèo lên trên cỗ titan khổng lồ.

Trong nháy mắt, cơn s·óng t·hần do đủ thứ sinh vật trèo đầu cưỡi cổ nhau đã b·ị đ·ánh tan, có thể sụp đổ bất cứ lúc nào.

Nhưng số lượng đám ma thú đó quá đông, chúng vẫn leo trèo, bám đầy trên thân thể khổng lồ của Platin.

Chúng cố tìm những khe hở, dù chỉ nhỏ nhất, để đột nhập và gây sát thương lên trên cỗ máy sắt thép này.

Từ trên cao nhìn xuống, Nguyễn An Bình giờ có thể thấy được đang có những bầy đàn ma thú đông đảo đang cố leo lên, để tập kích thành phố pháo đài Gadora.

Thậm chí, có loại ma thú với ngoại hình như báo đen dễ dàng bám trụ trên bề mặt kim loại trơn nhẵn, chuẩn bị thâm nhập vào trong thành phố trên lưng Platin.

Nhưng khi chúng còn đang cố leo lên trên những bức tường cao cả trăm mét của thành phố.

Một cơn mưa đạn đã xả xuống, tiêu diệt cả một bầy báo đen khi chúng còn chưa kịp phản ứng.

Hàng vạn quân của Gadora đã đi lên những bức tường thành, và có thể tham chiến bất cứ lúc nào.

Nguyễn An Bình gật đầu khi nhìn vào chất lượng của những binh sĩ dưới trướng đã mạnh lên trong suốt 4 năm qua.

Giờ bốc bừa một binh sĩ trong đội quân này đều có cảnh giới thấp nhất là pháp sư cấp độ 4, cấp độ 5, đều cùng một cấp với những tướng tá chỉ huy bên phía liên minh.

Có được một công sự di động vững chắc, cộng thêm lực lượng binh sĩ tinh nhuệ bậc nhất lục địa Alrat.

Gã khổng lồ sắt thép Platin vẫn đứng vững, dù cho đám ma thú có trở nên mạnh mẽ gấp 10 lần so với trước đó.

Khi Nguyễn An Bình còn đang nhìn về tình hình chiến trường cháy bỏng ngay bên dưới.

Thì bỗng dưng hắn phải nheo mắt lại mà nhìn về phía bên phải mình.

Không biết từ lúc nào, thiếu nữ Herriona đã xuất hiện trong bộ giáp da rẻ tiền chuyên dành cho những mạo hiểm giả.

Ánh mắt lạnh lùng vô cảm của cô nhìn về phía bầy ma thú ngay bên dưới.

Nguyễn An Bình giờ cũng phải cảm thấy ngạc nhiên khi hắn thấy được ánh mắt đó trên người cô.

“Ồ, thật kỳ lạ nha, ta cứ tưởng cô đã phải bị dọa sợ, không dám thò mặt ra chiến trường này rồi chứ?”

Herriona nhắm mắt lại, cô rất muốn phản bác lại lời của hắn ta.

Nhưng khi nhớ tới biểu hiện kém cỏi của mình trong quá khứ, cô cũng chỉ có thể cắn răng, nuốt những lời phản đối của mình vào trong lòng.

Hít sâu một hơi, thiếu nữ quay người nhìn về phía Nguyễn An Bình.

Có vẻ trong những ngày vừa qua, cô ta vừa học tập thêm nhiều tri thức mới, và cũng đã suy nghĩ bằng lý trí nhiều hơn.

Cô biết mình đã quá vọng động khi vu cáo Nguyễn An Bình hủy diệt thế giới, khi mà mới chỉ thấy được hắn tồn tại trên mảnh đất đã suy tàn đó.

Việc Nguyễn An Bình vẫn sống sót khi thế giới hủy diệt, có lẽ chính là vì hắn quá mạnh.

“Ta rất xin lỗi về những lời hôm trước của mình, thưa ngài lãnh chúa.”-Herriona cúi đầu cung kính.

Sau đó, cô nàng nhanh chóng ngẩng đầu lên đầy kiêu hãnh.

Trong ánh mắt của thiếu nữ, Nguyễn An Bình đã không thấy được vẻ căm thù cùng sự nghi ngờ trong đôi mắt đỏ như hồng ngọc ấy.

Đồng thời, Herriona đã tự tin hơn hẳn vào sức mạnh của cô, nên đôi mắt thiếu nữ ấy khi nhìn về kẻ từng được gọi là Ma Vương không còn vẻ hoảng loạn của vài ngày trước.

Trong lòng cô, Nguyễn An Bình cũng thuộc một đẳng cấp với cô ta.

“Thưa ngài lãnh chúa, tôi sẽ đi xuống dưới đó để mở đường, liệu ngài có thể cho tôi mượn một thanh kiếm có được không?”

Thấy được thái độ của Herriona thay đổi, Nguyễn An Bình giờ cũng chỉ có thể trầm tư.

Quả nhiên, sáng nắng chiều mưa, trưa biến đổi.

Lần đầu gặp thì ngây thơ như bé thỏ trắng, nhưng quen được vài hôm thì dọa kêu đánh kêu g·iết, rồi ngày hôm nay lại dùng cái mặt lạnh như thể chưa có chuyện gì xảy ra để nói chuyện với hắn.

Tính cách của phái nữ đúng là vô cùng khó đoán, tới độ một kẻ nắm trong tay nhiều tri thức như Nguyễn An Bình cũng không hiểu nổi suy nghĩ của họ.

Nhưng hắn cũng không định c·hết chìm trong việc cố hiểu một người con gái đang nghĩ gì.

Nên nếu như Herriona đã muốn một thanh kiếm, hắn sẽ sẵn lòng cho cô một thanh kiếm tốt nhất.

Một tiếng búng tay vang lên.

Tiếp theo đó, mặt sàn kim loại giữa Herriona và Nguyễn An Bình bắt đầu phân tách.

Những thiết bị cơ khí vô cùng hiện đại trồi lên, bảo quản bên trong một thanh trường kiếm.

Các bộ phận máy móc bóc tách, biến đổi, sương mù trắng phun ra xung quanh để lộ một lưỡi kiếm được chế tạo vô cùng tinh xảo.

Tiến tới và cầm cây kiếm trong tay, Herriona cũng phải ngạc nhiên trước thiết kế mang dáng vẻ hiện đại công nghệ cao này.

Cảm nhận trọng lượng, chất liệu, độ sắc bén và khả năng truyền dẫn ma thuật đều vượt xa những cây kiếm được phong “thánh” tại Thánh Đô.

Thiếu nữ ngẩng đầu lên, khẳng định với Nguyễn An Bình.

“Thanh kiếm này quá quý giá…tôi nhất định sẽ trả lại nó sau khi trận chiến kết thúc.”

Nhưng đáp lại lời khẳng định của cô, Nguyễn An Bình chỉ vẫy tay vô cùng thản nhiên.

“Cô nếu thích cây kiếm ấy thì cứ việc giữ lại nó, còn chỗ ta muốn bao nhiêu thanh như vậy thì có bấy nhiêu.”-Hắn nói như thể thanh kiếm đó chỉ là cây gỗ tùy tiện nhặt ven đường.