ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 373: Ngõ cụt

Đứng giữa đám giang hồ lãng khách, Nguyễn An Bình khoác trên mình bộ trường bào đen tuyền, bên hông đeo thanh trường kiếm, đầu đội nón nan che khuất dung nhan. Nhìn qua, dáng vẻ của hắn chẳng mấy khác biệt so với những người xung quanh, nhưng không hiểu sao, hắn vẫn cảm nhận được vô số ánh mắt thăm dò đang âm thầm hướng về phía mình.

Hắn tự hiểu rõ, bản thân vốn là kẻ độc nhãn, gương mặt lại chằng chịt vết sẹo, tuyệt đối không phải hạng mị ma có thể khiến người khác mê đảo thần hồn. Nguyên nhân thực sự khiến đám người kia lân la lại gần chính là cảm giác dễ chịu mà cơ thể hắn vô tình tỏa ra.

Dù đã đặt chân vào một dị thế giới và bị áp chế phần lớn sức mạnh, nhưng thực lực của một chức nghiệp giả vẫn không thể xem thường. Khả năng khôi phục năng lượng mỗi giây của hắn vẫn vẹn nguyên, khiến quanh thân Nguyễn An Bình luôn có một luồng linh khí dư thừa không ngừng bài tiết ra môi trường. Trong một thế giới mà người tu luyện thiếu thốn năng lượng đến mức phải hấp thụ ánh mặt trời làm tài nguyên, sự xuất hiện của một chức nghiệp giả chẳng khác nào một miếng thịt Đường Tăng đầy hấp dẫn.

“Huynh đệ, ngươi thơm quá… Khụ, nhầm, ý ta là ngươi có ngửi thấy mùi hương gì lạ ở quanh đây không?”

“Ta cũng không rõ, bản thân không nắm giữ bảo vật nào, nhưng thứ mùi hương này chắc chắn còn tinh khiết hơn bất kỳ thiên tài địa bảo nào ta từng gặp qua.”

Nghe những lời đàm tiếu ấy, Nguyễn An Bình không khỏi cảm thấy lạnh người. Hắn đưa mắt nhìn đám giang hồ xung quanh với vẻ đầy cảnh giác và nguy hiểm. May thay, hắn sớm nhận ra tai họa ngầm này nên đã chủ động phân tán khí tức ra khắp nơi, kéo dài tận tới cổng trấn. Nếu không, e rằng hắn đã sớm trở thành mục tiêu săn đuổi của mọi võ giả trong vùng.

Mặc kệ những ồn ào náo nhiệt, vị thủ lĩnh liên minh thuận lợi tiến sâu vào trong thành. Việc có thể tự do đi lại mà không cần lộ dẫn hay giấy tờ thông hành khiến hắn không khỏi ngạc nhiên. Tuy nhiên, khi chính thức đặt chân vào Khư Mộc Trấn, hắn mới dần hiểu ra nguyên do. Nhìn từ bên ngoài, Đại Ung có vẻ giống như một đế quốc phương Đông cổ đại, nhưng thực chất, nơi này đã phát triển theo một nền văn minh hoàn toàn riêng biệt.

Vừa bước qua cổng thành, Nguyễn An Bình lập tức nhận ra bản thân đang bị theo dõi. Lần theo hướng ánh nhìn ấy, hắn rùng mình thấy một cái đầu lâu người đang chằm chằm nhìn mình. Hình ảnh quái dị và âm u ấy khiến hắn không thể tin nổi nó lại hiện hữu tại một vùng đất của nhân loại. Thế nhưng, quan sát thái độ của người đi đường, dường như họ đã quá quen thuộc với cảnh tượng này.

Chợt, hắn cảm nhận được ánh nhìn từ hộp sọ đó bắt đầu chuyển hướng. Thay vì rà quét ngẫu nhiên, đôi mắt làm bằng thủy tinh cùng những bộ phận cơ khí bên trong đó giờ đây đã khóa chặt lấy hắn.

“Ra là vậy, cái đầu lâu kia chính là một loại công nghệ tương đương với camera ở thế giới của ta. Có lẽ do ta nhìn nó quá lâu nên đã khiến nhân viên an ninh phía sau chú ý.”

Nhận ra sự sơ hở, vị lãnh đạo liên minh lập tức thay đổi thái độ để ứng phó. Hắn giả vờ thất thần, nhìn ngó xung quanh với vẻ mặt kinh ngạc của kẻ lần đầu lên phố, nhưng lại cố tỏ ra cứng cỏi, bắt chước điệu bộ của những người đi đường.

Tại một phòng giám sát nọ.

“Báo cáo đại

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip