ItruyenChu Logo

iTruyenChu

Chương 377: Thiên mệnh nhân?

Đêm tối, khi cả Khư Mộc Trấn đã lên đèn, một thị trấn với lối kiến trúc cổ đại phương Đông bỗng chốc sáng rực, thậm chí còn náo nhiệt hơn cả những thành phố hiện đại.

Nhưng dù ánh đèn vận hành bằng nội lực có rực rỡ đến đâu, khu rừng phía ngoài thị trấn vẫn luôn chìm trong một màu đen đặc quánh.

Bước đi trong bóng tối tưởng chừng như vĩnh cửu ấy, ngay cả một người có thị lực phi thường như Nguyễn An Bình cũng không nhịn được mà buông lời chửi thề.

"Mẹ kiếp, ta cứ nghĩ quy luật vật lý giữa hai thế giới tương đồng thì màn đêm cũng sẽ giống nhau. Ai ngờ được ban đêm ở dị giới lại tối đến mức này, tầm nhìn của ta bị hạn chế xuống còn chưa đầy năm mươi mét."

Với một kẻ đã đạt tới tầng thứ sức mạnh như hắn, tưởng chừng nỗi sợ bóng tối đã là chuyện của quá khứ. Thế nhưng màn đêm tại Đại Ung lại mang theo vẻ quái dị khó tả. Dù chắc chắn trong phạm vi quan sát không có bất kỳ sinh vật sống nào, nhưng giữa tấm màn đen bao phủ đất trời, hắn vẫn cảm nhận được hơi thở phảng phất...

Cảm giác đó giống như màn đêm nơi đây là một sinh vật khổng lồ đang say giấc nồng, còn hắn chỉ là một con kiến nhỏ bé đang lén lút bò bên cạnh sinh linh ấy.

"Tê... cái cảm giác lạnh gáy này là sao? Ảo giác ư? Không thể nào, não bộ của ta hoạt động vô cùng trơn tru, sinh mệnh được cường hóa giúp ta luôn tỉnh táo. Hơn nữa, những sức mạnh còn lại chỉ bị phong ấn trong xác thịt, chứ không bị thiên đạo của đế quốc này khóa chặt hoàn toàn. Với thực lực lúc này, ảo giác là thứ không thể tồn tại. Như vậy, sự thật chỉ có một: màn đêm đang bao phủ quanh ta thực sự là một thực thể sống..."

Nhận thức được mối nguy hiểm tiềm tàng, Nguyễn An Bình thu liễm khí tức, di chuyển nhẹ nhàng về phía khe nứt. Có quá nhiều chuyện hắn cần phải trở về Liên Minh Nhân Loại để xác minh.

Cho tới khi bình minh ló rạng, người đứng đầu liên minh mới có thể thở phào vì không có chuyện quái dị nào xảy ra dọc đường. Trước mắt hắn lúc này là một khe vực khổng lồ, trông như một vết sẹo dài chia cắt vạn dặm lục địa. Nhờ ẩn núp dưới vị trí địa lý đặc thù đó, suốt cả tháng trời qua, phía đế quốc vẫn chưa nhận ra sự tồn tại của cánh cổng dẫn tới thế giới mới.

Nhìn về phía khe nứt khổng lồ, Nguyễn An Bình liên tục gãi đầu lẩm bẩm:

"Xem nào, ta nhớ khi mình leo ra khỏi vách vực, phía bắc có một dãy núi với lớp đá màu xanh ngọc, phía đông lại có một con suối nhỏ..."

Việc quay trở về liên minh trong thời gian ngắn vốn không nằm trong dự tính của Nguyễn An Bình. Dù sao ở quê nhà vẫn còn một cái thiên đạo đáng ghét đang canh cửa, chỉ trực chờ bổ lôi kiếp xuống đầu hắn. Thế nhưng người tính không bằng trời tính, khi thế giới bên này có thể đe dọa đến sự tồn vong của cả nhân loại, hắn buộc phải hành động.

"Chậc, ở Liên Minh Nhân Loại có một cái ý chí thế giới chết tiệt lúc nào cũng muốn xử lý ta. Vậy mà giờ đây ta lại phải lo lắng cho sự an nguy của nó..."

Trong thoáng chốc, ánh mắt Nguyễn An Bình trở nên sắc lạnh. Đừng nhìn dáng vẻ hôm qua hắn nhẹ nhàng trà trộn vào đám võ giả, dễ dàng trấn áp đám đông mà lầm tưởng chiến lực của hắn đủ để xưng hùng xưng bá. Qua những thông tin thu thập được, Nguyễn An Bình tự đánh

.....

- Chương Bị Khóa -

Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.unlock vip