Chương 390: Các chủ Thiên Cơ Các
Giữa biển mây mờ ảo, một tòa lâu các mười tầng cũ kỹ, nhuốm màu phong sương dần hiện ra trong làn sương mù.
Tại tầng cao nhất của tháp lâu, trong một đình nghỉ mát, hai bóng người đang đối diện nhau, trầm tư vây quanh bàn cờ.
Một người là lão đạo sĩ lôi thôi, khoác bộ đạo bào đen rách rưới, trên mái tóc rối bù còn vương vài cọng lông vũ, trông chẳng khác nào một gã ăn mày. Nếu Nguyễn An Bình có mặt tại đây, hắn chắc chắn sẽ nhận ra gương mặt này giống hệt thi thể bị chém ngang lưng tại vách vực Đại Khư — đó chính là Tuyệt Vận Tử.
Người đối diện là một thanh niên dáng vẻ thấp bé, gương mặt lạnh nhạt không chút cảm xúc, đôi mắt đỏ rực như hồng ngọc ẩn sau cặp kính cận to tròn. Hắn khoác trên mình bộ trường bào pháp sư cũ kỹ, trông hoàn toàn lạc lõng với bối cảnh của Đại Ung.
Giữa làn sương bạc, bóng dáng hai người phiêu diêu bất định. Tuyệt Vận Tử đẩy quân cờ, nở nụ cười hèn mọn đầy đắc ý:
— Hắc hắc, Các chủ, ngài sơ sẩy quá rồi, mất xe.
Đang lúc vui vẻ, trong lòng lão chợt dâng lên một cảm giác kỳ lạ. Lão nhìn về một phương hướng vô định trong sương mù, khóe miệng khẽ nhếch lên:
— Ai nha, Chư Thiên Vận Mệnh Kinh lại được khởi động. Xem ra vị Thiếu các chủ kia sắp không nhịn được mà tìm tới chúng ta rồi.
Trong khi Tuyệt Vận Tử còn đang đắc ý, người thanh niên bí ẩn chỉ lặng lẽ đẩy nhẹ một quân tốt. Lão đạo sĩ sáng mắt, lập tức dùng quân tượng đen ăn luôn quân tượng đỏ đang bỏ trống. Thế nhưng nụ cười của lão chưa kịp tắt, giọng nói hờ hững của đối phương đã vang lên như gạt đi tất cả:
— Ngươi quá vội vàng rồi, Tuyệt Vận Tử.
Người thanh niên thong dong di chuyển quân tượng sang một góc, nhẹ nhàng chiếu tướng:
— Hiện tại vẫn còn quá sớm để đệ tử của ta đặt chân tới nơi này.
Tuyệt Vận Tử luống cuống muốn xoay chuyển thế cờ nhưng đại cục đã định. Lão thấp giọng hỏi:
— Các chủ, ngài không sợ Thiếu các chủ sẽ bị người của Đại Ung sát hại sao? Hay ngài không lo Thiên Mệnh sẽ đủ lông đủ cánh mà rời khỏi quỹ đạo vốn có?
Nhân lúc Tuyệt Vận Tử mất tập trung, từng nước đi của vị Các chủ càng thêm sắc bén, dồn ép đối phương vào đường cùng:
— Hắn là người được Đại Vận Mệnh Thuật: Mệnh Chung Chú Định dẫn dắt tới đây để làm đệ tử của ta. Cho dù hắn có bị dịch chuyển đến ngay cạnh Đại Ung Nữ Đế đi chăng nữa thì cũng chẳng sao cả. Hắn chắc chắn sẽ an toàn thoát ra và gặp ta tại đây.
— Bởi lẽ kể từ khi nhìn thẳng vào vận mệnh, thiếu niên đó nhất định phải gặp ta ở chính nơi này, dù cho chư thiên vạn giới có hủy diệt đi chăng nữa.
Khi ván cờ đi đến hồi kết, Tuyệt Vận Tử hoàn toàn rơi vào thế bí, không còn đường lui. Lúc này, Các chủ Thiên Cơ Các mới đưa đôi mắt đỏ rực nhìn về phía lão đạo sĩ:
— Ngươi đang lo sợ điều gì ở đệ tử của ta sao, Tuyệt Vận Tử?
Trước áp lực nặng nề ấy, lão đạo sĩ chỉ bật cười khổ:
— Vì bần đạo đã thấy được tương lai không mấy tốt đẹp của bản thân. Trong viễn cảnh đó, bần đạo thấy Thiếu các chủ đứng đó, ngay khoảnh khắc bần đạo phi thăng để trở thành một thực thể siêu thoát.
Các chủ Thiên Cơ Các nâng ly trà nhấp một ngụm nhỏ, che giấu mọi cảm xúc:
— Sao vậy? Siêu thoát chẳng phải là ước nguyện của
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền