Chương 426: Đánh gãy đường lui.
Hiện tại, sau hàng loạt những vụ nổ kinh thiên động địa, dư ba từ vô số trận chiến đã đánh cho Cương Hỏa Trấn chẳng còn lại gì ngoài một mảnh tàn tích cháy rụi.
“Dựa vào những gì ta thu được, muốn nặn ra một bông sen lửa cũng không phải chuyện gì quá khó khăn.”
Nguyễn An Bình vừa lẩm bẩm, vừa vận dụng những tri thức lấy được từ trong tâm trí thiếu niên Tiểu Thất. Từ tay phải, hắn ngưng tụ ngọn lửa đen tím mang theo sức mạnh từ Tuyệt Diệt Ác Ma. Bên tay trái, một ngọn lửa trắng bùng lên, thứ hỏa diễm có thể thiêu đốt năng lượng và linh hồn của bất kỳ sinh linh nào để đổi lấy ngộ tính nghịch thiên.
Tuy nhìn qua, thứ hắn đang cầm trong tay đúng là hai ngọn lửa, nhưng Nguyễn An Bình biết rõ tính chất vật lý của chúng hoàn toàn khác biệt so với những ngọn lửa thuần túy. Dẫu vậy, một bông hoa sen lửa hai màu vẫn dần hình thành ngay trong lòng bàn tay hắn. Với khả năng quan sát của một pháp sư đã đạt tới cấp độ thần thánh, hắn lập tức nhìn ra điểm mạnh, điểm yếu của đóa sen này.
“Chậc, thứ này có sức công phá không tệ nhưng xem ra không quá thích hợp với ta. Về sức phá hoại thuần túy, ngọn lửa có thể phân giải vật chất thành năng lượng của Tuyệt Diệt Ác Ma đã là quá đủ rồi. Còn lửa trắng tăng cường ngộ tính từ Tâm Linh Đèn Cầy đúng là có thể thiêu đốt linh hồn, nhưng nó lợi bất cập hại khi dễ dàng biến một kẻ địch thông thường thành thiên tài bị dồn vào đường cùng.”
Nói đoạn, chỉ với một ý niệm, bông sen lửa hai màu trong tay Nguyễn An Bình liền tan biến thành những sợi tơ năng lượng rồi quay trở lại cơ thể hắn. Hắn ngẩng mặt nhìn Cương Hỏa Trấn đã hoàn toàn bị xóa sổ, nơi những cư dân điên cuồng vì sức mạnh vẫn đang lao vào tàn sát lẫn nhau. Phóng tầm mắt ra xa hơn, hắn chứng kiến cả một mảng trời đã bị đánh cho tan nát. Nguyễn An Bình nhíu mày khi nhận ra phương hướng xảy ra cuộc đại chiến kinh hoàng đó lại chính là lối ra duy nhất mà hắn biết.
“Xem ra lòng đất giờ đây cũng không còn là nơi yên ổn để ta lánh nạn nữa rồi.”
Hắn trầm ngâm suy nghĩ, tự hỏi giờ mình nên đi về đâu. Trong cơn bế tắc, Nguyễn An Bình ngồi lặng lẽ trên đống gạch vụn vốn là tàn tích của phủ đệ. Hắn âm thầm tụng niệm Chư Thiên Vận Mệnh Kinh, khiến cho thứ kinh văn mang theo sự ô nhiễm bắt đầu lây lan ra xung quanh. Nhìn không gian biến dạng theo từng lời tụng niệm, đến cả pháp tắc của thiên đạo Đại Ung cũng phải nhiễu loạn.
Đến lúc này, Nguyễn An Bình mới hiểu tại sao một thị trấn bình thường lại bỗng dưng hóa điên như vậy.
“Ra là thế. Thảo nào ta thấy những bản thể dị giới mà đám dân trấn triệu hồi rồi dung hợp lại trông quen thuộc đến vậy. Chắc hẳn do ảnh hưởng từ ta, nên những kẻ bị ô nhiễm mới triệu hồi các phiên bản từ những thế giới hư cấu mà ta từng biết qua.”
Dù biết mình chính là căn nguyên của tai họa, Nguyễn An Bình vẫn không ngừng tụng niệm. Cuối cùng, trước mắt hắn, một biển mây trắng dần mở ra. Giữa biển mây mờ ảo ấy hiện lên một tòa tháp cũ nát, trên treo tấm biển khắc ba chữ: Thiên Cơ Các.
Nguyễn An Bình cảm nhận được, chỉ cần hắn bước thêm một bước nữa, khung cảnh mộng ảo kia sẽ hóa thành thực tại và hắn có thể dịch chuyển ngay lập tức tới nơi cần đến. Nhưng khi vị thủ lĩnh Liên
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền