Chương 431: Liếc nhìn. (2)
Chỉ trong chớp mắt, chiếc quan tài vẫn nằm đó, nhưng trên nắp gỗ trắng bất ngờ xuất hiện vài mảnh rác rưởi cùng những vết tích sinh hoạt rõ rệt như thể có người từng ngồi ở đó. Đám binh sĩ canh gác suốt nửa năm qua giờ đây mồ hôi vã ra như tắm. Một viễn cảnh tồi tệ hiện lên trong đầu họ: Tên vực ngoại thiên ma có lẽ vẫn còn sống, hắn đã sinh hoạt và trêu đùa họ suốt nửa năm trời mà không một ai hay biết.
Có người tinh thần suy sụp ngã quỵ xuống đất, có kẻ như hóa điên liên tục lẩm bẩm: “Không thể nào!”.
Ánh mắt như hồ ly của Bạch Kỳ Quân hiện lên vẻ nghiền ngẫm, y tiếp tục nói:
“Đúng rồi. Ta nhớ khi tàu tới sân bay, đoàn hộ tống có hai mươi mốt người kia mà, sao giờ chỉ còn lại hai mươi người? Vậy vị huynh đệ còn lại đã đi đâu rồi?”
Câu hỏi của Nhiếp Chính Vương khiến các sĩ quan rùng mình, sống lưng lạnh toát như đang ở trong một bộ phim ma. Còn “kẻ thừa ra” kia cũng đã nghe thấy tất cả, vội vàng tìm một thùng giấy đội lên đầu.
Ánh mắt Bạch Kỳ Quân đảo qua xung quanh, dừng lại một chút ở nơi Nguyễn An Bình đang run rẩy. Nhưng rồi y vẫn cười nhạt, rời mắt đi như thể chưa nhìn thấy gì.
“Haha, mọi người đừng hoảng hốt như vậy. Có lẽ vừa rồi bản vương nhìn nhầm, cứ ngỡ nhân viên sân bay đi ngang qua là người của các ngươi cũng nên.”
Tiếng cười của Nhiếp Chính Vương nhanh chóng xua tan bầu không khí căng thẳng.
“Được rồi, các ngươi theo ta vào cung. Dù thân xác vực ngoại thiên ma trong quan tài là thật hay giả, cứ để ta dùng vài thủ đoạn truy lùng nhân quả là sẽ rõ ngay thôi.”
Nhờ những lời an ủi của Bạch Kỳ Quân, cả đoàn người dần lấy lại tinh thần, cẩn thận vận chuyển cỗ quan tài lên tàu cao tốc. Trước khi cửa tàu đóng lại, vị phó tướng Trấn Vũ Ty vẫn không kìm được mà thì thầm:
“Nhìn nhầm sao? Chẳng lẽ tu vi cao thâm như Nhiếp Chính Vương mà vẫn có lúc nhìn nhầm?”
Những lời này lọt vào tai Nguyễn An Bình, khiến hắn cau mày nhìn theo chuyến tàu đang khuất xa.
“Vừa rồi chắc chắn ta đã bị phát hiện. Nhưng tại sao Nhiếp Chính Vương lại biết mà không nói ra?”
Hắn lắc đầu, tạm thời không quan tâm lý do vì sao tên thư sinh có nụ cười hồ ly kia lại tha cho mình một mạng. Nhưng hắn nhận thức rõ rằng, đây có lẽ là lần cuối cùng đối phương nương tay.
“Xem ra trước khi họ dùng bói toán tìm ra ta, ta cần phải tìm được một nơi an toàn tuyệt đối để ẩn thân.”
Trong đầu Nguyễn An Bình, cái tên Thiên Cơ Các một lần nữa hiện ra.
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền