ItruyenChu Logo

iTruyenChu

[Dịch] Ghế Số 1: Cùng Nhau Chơi Sập Cái Mạt Thế Này

Chương 50. Người ta là pháp sư hệ hỏa, hệ băng... Còn ta, là pháp sư hệ thế giới.

Chương 50: Người ta là pháp sư hệ hỏa, hệ băng... Còn ta, là pháp sư hệ thế giới.

Những tri thức và quy tắc từ thế giới song song đổ vỡ kia tràn vào, nhanh chóng bù đắp cho những gì còn thiếu khuyết trong phương thiên địa đang hình thành của Nguyễn An Bình.

Từ trong hỗn độn, bốn đại nguyên tố ma pháp cùng những ma pháp trụ cột của thiếu niên kết hợp lại với nhau, tạo dựng nên dàn khung cho cả thế giới này.

Thứ lột xác đầu tiên chính là ma pháp Nghiên Cứu. Bên trong ma pháp này ẩn chứa Silic Chưởng Khống Thuật, có khả năng điều khiển cát bụi và đất đá trong tự nhiên. Vì vậy, nó được lựa chọn để kiến tạo nên lục địa cho thế giới non trẻ. Một hoang mạc rộng lớn dần hình thành, mang theo vô số mảnh thủy tinh ẩn chứa những đường vân ma pháp, lưu trữ đủ loại dữ liệu từ kiến thức thông thường, ma pháp cao thâm cho tới những quy luật thế giới thâm ảo.

Mặt đất của thế giới mới sinh ra lực hút, gắn kết và nâng đỡ vạn vật, trở thành nền móng vững chắc. Đại địa chính thức khai sinh.

Ngay sau đó, những luồng gió đầu tiên bắt đầu thổi qua vùng đất hoang vắng. Gió của vận mệnh hóa thành đầu nguồn của mọi chuyển động, khiến không gian giãn nở tạo thành bầu trời, đồng thời trở thành động lực để thời gian bắt đầu lưu chuyển.

Kế tiếp, một dòng thác lớn từ trên trời đổ xuống. Nước của thế giới này không mang đặc tính thông thường như bên ngoài, mà được đan kết từ vô số sợi tơ ma lực xanh thẳm. Nước bao dung vạn vật, hòa tan vạn vật, và cũng tổ hợp lại vạn vật.

Ngoài đại dương mênh mông bao bọc lục địa ở chính giữa, nguồn nước còn tự phân chia thành hai nhánh khác biệt. Nhánh đầu tiên gồm những sợi tơ nước hòa lẫn trong thánh quang thuần túy, bốc hơi bay lên cao tạo thành những đám mây hoàng kim chiếm giữ đỉnh cao nhất của bầu trời. Nhánh thứ hai lại vô cùng nặng nề, mang theo khí tức bất tường của tử vong, thâm nhập sâu vào lòng đất tạo thành một dòng sông đen tuyền tràn đầy tử khí.

Dù chưa chính thức vận hành, nhưng hai cõi thiên đàng và địa ngục đã dần được phân định rõ ràng. Có thể nói, thế giới của Nguyễn An Bình đã gần như hoàn tất, chỉ còn thiếu ánh sáng chiếu rọi để cung cấp năng lượng vận hành.

Lúc này, trong lòng bàn tay thiếu niên, ngọn nến trắng biểu tượng của ma pháp Tâm Linh Đèn Cầy bừng sáng rực rỡ hơn bao giờ hết. Toàn bộ phần sáp nến được ném vào trong tiểu thế giới, dưới áp lực cực lớn, nó bị nén lại thành một khối cầu. Lửa trắng của tâm linh và linh cảm bùng lên, hóa thành vầng mặt trời soi sáng khắp phương thiên địa.

Khi nguyên tố hỏa gia nhập, đặc biệt là ngọn lửa có khả năng thiêu đốt và tác động mạnh mẽ lên ma lực, độ sống động của năng lượng trong tiểu thế giới tăng vọt, tạo động lực cho tất cả trụ cột còn lại nhanh chóng phát triển.

Trên bầu trời xanh, hư ảnh về một tiểu thế giới xuất hiện rồi dần thu nhỏ, biến mất. Nhưng tại căn phòng minh tưởng nơi Nguyễn An Bình đang bế quan, sau lưng hắn hiện tại chính là thế giới vừa được hình thành. Nó lấy ma pháp trận của hắn làm căn cơ, thay thế hoàn toàn vị trí của pháp trận ấy.

Thiếu niên gầy gò từ từ mở mắt, tò mò nhìn về thứ đang trôi nổi sau lưng mình. Dù đã hấp thu ma lực dư thừa của địa mạch suốt hàng trăm năm, nhưng lượng năng lượng đó cũng chỉ đủ để tiểu thế giới của hắn mở rộng ra phạm vi khoảng hai mươi dặm. Một thế giới có kích thước chỉ như một hồ nước cùng hòn đảo nổi phía trên, nhưng với hắn, việc sở hữu một phương thiên địa như vậy đã là quá đủ.

Sau khi trải qua cảm giác khai thiên lập địa, Nguyễn An Bình bắt đầu quan sát kỹ lưỡng thành quả của mình. Dù thế giới này còn nhỏ hơn cả lãnh địa Ngọc Lục Bảo, hắn vẫn vô cùng vui sướng:

“Haha, người ta là pháp sư hệ hỏa, hệ băng. Còn ta hiện tại, có lẽ nên tự gọi mình là pháp sư hệ thế giới đi.”

Chỉ bằng một ý niệm, hắn đã thu gọn phương thiên địa kia vào lòng bàn tay. Ánh mắt hắn đầy vẻ mừng rỡ nhìn vào nó — một thế giới được kiến tạo từ năng lượng và ma pháp thuần túy. Tuy hiện tại nó vẫn còn nhàm chán và sơ khai, nhưng tiềm năng phát triển lại vô cùng to lớn.

Lúc này, Nguyễn An Bình đã cảm nhận được một loại sức mạnh đặc thù đang được ngưng tụ nhờ vào tiểu thế giới này. Hắn nhận ra loại năng lượng đó, thứ đã giúp hắn sao chép toàn bộ quy tắc trên lục địa Alrat, thứ mà hắn gọi là Thế Giới Lực Lượng.

Nhìn luồng năng lượng khi thì hóa lỏng, khi kết tinh thành tinh thể, khi lại biến đổi thành làn khí đủ màu sắc trên đầu ngón tay, Nguyễn An Bình trầm ngâm không biết nên xử trí ra sao. Hắn cảm nhận được tiểu thế giới có thể ngưng tụ loại năng lượng này, nhưng đồng thời cũng cần tiêu hao nó để duy trì sự ổn định. Nếu thiếu hụt Thế Giới Lực Lượng, cả thế giới sẽ sụp đổ.

Ngược lại, nếu dư thừa, hắn cũng chẳng biết dùng vào việc gì. Đem Thế Giới Lực Lượng ra làm bom tuy có sức hủy diệt kinh người, nhưng đó lại là sự lãng phí chẳng khác nào dùng tiền giấy để đốt thay than củi.

Trên lục địa Alrat, trong suốt lịch sử, chưa từng có pháp sư nào chạm tay vào được thứ sức mạnh có thể thay đổi thực tại như Thế Giới Lực Lượng. Vì lẽ đó, Nguyễn An Bình chỉ có thể bắt đầu xem xét những dữ liệu đã sao chép được, mong muốn tìm hiểu cách thế giới ma pháp này vận hành và vận dụng loại lực lượng ấy ra sao.

Nhưng thật đáng tiếc, dù đã nắm trong tay một phương tiểu thiên địa, thiếu niên vẫn cảm thấy vô cùng khó hiểu trước những ghi chép trên các viên tinh thể tại hoang mạc tri thức. Hắn có thể nhìn thấy cách vận hành của các quy luật, cách các pháp tắc chống đỡ thế giới, nhưng mọi thứ chỉ dừng lại ở mức biết nó tồn tại như thế mà không rõ nguyên do vì đâu.

Sau một hồi loay hoay như “ngắm trăng trong gương, xem hoa trong nước”, Nguyễn An Bình đành phải từ bỏ. Thiếu hụt tri thức và công nghệ cần thiết, có lẽ hắn sẽ cần một khoảng thời gian rất dài nữa mới có thể thấu hiểu chân lý vận hành của một thế giới. Dù ngọn lửa trắng đã hóa thành mặt trời nhỏ, mang lại vô số ý tưởng kỳ lạ, nhưng cuối cùng hắn vẫn chỉ có thể luẩn quẩn bên ngoài mà không thể chân chính nhập môn.

Không suy nghĩ đến những chuyện sâu xa như nghiên cứu bản chất quy tắc nữa, thiếu niên lập tức chuyển sự chú ý sang những tri thức lịch sử mà mình vô tình có được. Trong quá trình quét hình, hắn đã lưu lại toàn bộ lịch sử của lục địa Alrat, bao gồm cả những ma pháp đã thất truyền từ lâu.

Tại thế giới siêu phàm này, hệ thống pháp sư đã truyền thừa vạn năm, nhưng trước đó lại là một thời đại hoàn toàn khác — thời đại của các vị thần. Khi ấy, thần linh cai trị thế giới, còn con người chỉ là những tín đồ phụ thuộc.

Ban đầu, các vị thần cao cao tại thượng, không mấy quan tâm đến giống loài nhỏ bé tôn thờ mình, họa chăng chỉ ban tặng một phần thực lực nhỏ nhoi cho nhân loại. Nhưng năm tháng trôi qua, sức mạnh của thần thánh dần được con người chia sẻ rộng rãi. Thần linh nhận được sự tôn sùng, nhưng đồng thời cũng bị cảm xúc và đức tin của tín đồ ảnh hưởng. Họ bắt đầu khao khát nguồn tín ngưỡng — thứ sức mạnh tâm linh khiến các thực thể thần thánh phải say mê.

Mâu thuẫn giữa các tôn giáo bùng nổ, dẫn đến việc các vị thần quyết định khai chiến để tranh giành tín ngưỡng. Khi những vị thần đầu tiên ngã xuống, nhân loại chợt nhận ra một sự thật: thần linh không phải bất tử, họ vẫn có thể bị tiêu diệt.

Cái chết của những vị thần đã giải phóng một nguồn năng lượng mạnh mẽ mà người đời sau gọi là ma lực. Thân xác họ tan rã, thấm sâu vào lòng đất tạo thành địa mạch, không ngừng chuyển hóa năng lượng cho thế giới.

Trong thời đại thần linh ngã xuống ấy, những cá nhân đầu tiên đã bắt đầu nghiên cứu và làm chủ ma lực. Các pháp sư đầu tiên của lục địa Alrat được khai sinh từ chính đống đổ nát hỗn loạn đó. Khác với pháp sư thời nay, thế hệ đầu tiên phát triển ma pháp dựa trên thần thuật của các tế tự, và thông qua đó, họ đã tiến hành đánh cắp sức mạnh của thần linh. Họ được gọi là “những kẻ trộm lửa”.

Nổi bật nhất trong số đó chính là Ranmi — vị pháp sư đầu tiên. Nàng là người thành công nhất khi đánh cắp được sức mạnh của tất cả vị thần, trở thành một thực thể mạnh mẽ vượt xa pháp sư cấp độ 5.

Thời đại của các vị thần chính thức khép lại. Một thời kỳ loạn lạc và máu tanh kết thúc khi những thực thể quyền năng lần lượt bị tiêu diệt bởi những sinh linh mà họ từng không để vào mắt. Sau trận chiến cuối cùng, Ranmi được người đời tôn vinh là Nữ Thần Ánh Sáng.

Dựa trên sức mạnh vô song của nàng, dân gian đã thành lập một tổ chức gọi là Kim Quang Giáo để tôn thờ. Tuy nhiên, với tư cách là kẻ đã tiêu diệt các vị thần, vị pháp sư đầu tiên không hề hứng thú với danh hiệu thần thánh ấy. Quả thực, Ranmi không phải thần linh, nàng tuy sống thọ tới chín trăm năm nhưng rồi cũng không tránh khỏi sự vô tình của thời gian.

Sau khi vị pháp sư đầu tiên tạ thế, Kim Quang Giáo mới chính thức bước ra ánh sáng, trở thành giáo phái lớn nhất lục địa Alrat, kéo dài sự ảnh hưởng suốt vạn năm cho đến tận ngày nay.