Chương 75: Thần Giới hoang ngôn, Thiên Đường giả dối.
Nghe từng lời nói lạnh lùng thốt ra từ miệng Nguyễn An Bình, cộng thêm những sợi tơ ma pháp đang kết nối trực tiếp với đại não của mình, tất cả pháp sư bị giam cầm trong ngục tối đều nhận ra một sự thật đáng sợ.
Mọi thứ bọn họ từng biết, từng tìm hiểu hay đốn ngộ được, giờ đây chỉ nằm trong một ý niệm của thiếu niên trước mắt. Chỉ cần hắn muốn, tất cả sẽ tan thành mây khói.
Nỗi sợ hãi mất đi tri thức quý giá bao trùm lấy tâm trí họ. Nhiều người không còn giữ được vẻ cao ngạo thường ngày, vội vàng quỳ rạp xuống đất, khẩn thiết van xin:
— Cầu xin ngài, lãnh chúa tối cao... Ngài có thể trừng phạt tôi thế nào cũng được, nhưng xin đừng lấy đi tri thức của tôi...
— Ta sai rồi! Thưa lãnh chúa, ta nguyện đánh đổi tất cả quyền lực, tiền tài hay danh tiếng, bất cứ thứ gì cũng được! Chỉ xin ngài đừng tước đoạt tri thức của ta!
Mặc cho đám pháp sư gào khóc thảm thiết, Nguyễn An Bình vẫn thản nhiên quan sát chúng với ánh mắt như đang nhìn những luống rau củ đến kỳ thu hoạch. Lúc này, từng sợi tơ kết nối với đầu não bọn họ chẳng khác nào lưỡi liềm sắc bén.
Chỉ trong tích tắc, từng chùm sáng đại diện cho tri thức được truyền vào nội thế giới của Nguyễn An Bình một cách nhẹ nhàng, không gặp phải bất kỳ sự phản kháng nào. Ngay lập tức, ký ức về những gì bọn họ đạt được tại lãnh địa Ngọc Lục Bảo trở nên mơ hồ.
Bọn họ chỉ nhớ mang máng rằng mình từng sở hữu những hiểu biết cao thâm, những ma pháp mạnh mẽ ra sao. Thậm chí, có người đã chạm tay vào ngưỡng cửa của pháp sư cấp độ 6. Nhưng giờ đây, mọi thứ tan biến tựa một giấc chiêm bao. Có kẻ muốn khóc, nhưng nỗi bàng hoàng khiến lệ chẳng thể rơi.
Một số người không cam lòng, cố gắng bấu víu vào thực tại. Họ nhớ ra nguồn cơn của những linh cảm sáng tạo ấy chính là từ chồng sách giáo khoa mà Nguyễn An Bình đã đưa cho họ trong thời gian bị giam giữ. Họ điên cuồng nhìn về góc phòng, hy vọng có thể đọc lại chúng để tìm lại mạch suy nghĩ.
Thế nhưng, tất cả chỉ còn là những đống tro tàn nguội lạnh.
Kẻ thì than thở trầm mặc, người thì điên cuồng đào bới trong đống tro bụi với hy vọng tìm được dù chỉ một mảnh vụn thông tin sót lại. Nhưng ngoài việc thân thể lấm lem và tinh thần suy sụp, bọn họ chẳng thu hoạch được gì thêm.
Giữa đám người hỗn loạn ấy, vẫn có kẻ tỉnh táo nhận ra chân tướng sự việc. Tại sao thiếu niên kia lại để bọn họ tiếp cận với tri thức quý giá như vậy? Đơn giản vì hắn coi họ là "rau hẹ", là loại nông sản tri thức có thể thu hoạch bất cứ lúc nào. Đây chính là sự trừng phạt tàn khốc nhất mà Nguyễn An Bình dành cho những kẻ dám tấn công lãnh địa của một vị thần thời đại mới.
Trong quá khứ, những pháp sư này ai nấy đều mang trong mình hoài bão lớn lao. Dù xuất thân bình dân hay quý tộc, họ đều lấy việc truy cầu tri thức làm tôn chỉ, xem sáng tạo ma pháp là vinh quang. Thế nhưng, tài năng có hạn tựa như bức tường cao chặn đứng mọi giấc mơ, và tuổi thọ lại như một lời nguyền khiến họ phải chạy theo ảo mộng trường sinh.
Đáng lẽ giấc mơ của họ đã lụi tàn từ lâu, cho đến khi họ thất bại trong trận chiến tại Ngọc Lục Bảo và bị giam cầm nơi đây. Vị lãnh chúa trẻ tuổi đã ban cho họ tri thức,
.....- Chương Bị Khóa -
Đạo hữu hãy nâng cấp gói VIP để mở khóa toàn bộ nội dung và tận hưởng trải nghiệm trọn vẹn nhất nhé.
Quyền lợi VIP
Trải nghiệm đọc truyện cao cấp – không giới hạn – không gián đoạn
Kho truyện Premium
Truy cập toàn bộ kho truyện
Chương VIP
Mở khóa toàn bộ chương VIP
Hỗ trợ đa thiết bị
Đọc thoải mái trên mọi thiết bị
Truyện độc quyền
Truy cập kho truyện chỉ dành cho Premium
Cập nhật sớm
Đọc chương mới trước người thường
Audio cao cấp
Nghe truyện với chất lượng cao
Đồng bộ tiến độ
Lưu & đồng bộ trên mọi thiết bị
Không quảng cáo
Đọc truyện không bị làm phiền